Căn biệt thự ngoại Ô vùng Tân Giới đã được sang tên lại cho Quốc Lâm nhưng Nguyệt Hằng vẫn còn giữ chiếc chìa khóa tình yêu của ngôi biệt thự này. Bởi vì nàng đã sắp sửa trở thành bà Quốc Lâm, chủ nhân của căn nhà mà lần đầu tiên, và nhiều lần sau này nữa, chàng và nàng đã cho nhau cảm giác khoái lạc đến ngất trời, trong cơn vũ bão của chàng và cơn điên loạn khát tình của nàng mỗi khi họ ân ái cùng nhau.

chiec chia khoa hinh 1

(Nhập mật khẩu: moihay.com vào ô bên dưới bấm XEM)


Xem video nóng chiếc chìa khóa rất phê sướng

Đọc truyện chiếc chìa khóa

Nguyệt Hằng có vẻ hơi ngạc nhiên khi gặp ông Khách đã hẹn nàng hôm nay. Làm việc trong công ty địa ốc Hải Lâm này đã hơn hai năm rồi, ít khi nào Nguyệt Hằng thấy loại khách trẻ như chàng trai đang đứng trước mặt nàng.
Nghĩ cũng phải, trong hơn mười năm nay, sự lạm phát của Hồng Kông gia tăng nên giá bất động sản đã lên giá vùn vụt. Bởi thế các chàng thanh niên đâu có nhiều tiền để đầu tư vô ngành này chớ? Cho nên da số toàn những ông già, hoặc tệ lắm cũng phải sồn sồn mới bước chân đến công ty Hải Lâm, một công ty nổi tiếng trên thương trường về những căn nhà hoặc những lô đất trị giá ít lắm cũng phải vài chục triệu tiền Hồng Kông.

Vì vậy hôm nay được công ty sấp xếp cho nàng đưa người khách đi xem căn biệt thự ở vùng ngoại ô khu Tân Giới, Nguyệt Hàng cũng nghĩ theo lẽ thông thường, vị khách này chắc phải là một Giám dốc của cơ sở. thương mại nổi tiếng ở Hong Kong, nhưng không ngờ anh ta chỉ là một chàng trai trẻ cỡ tuổi nàng, hoặc trên nàng nhiều lắm năm ba tuổi là cùng.

Dù vậy, chàng còn có một nét duyên dáng đặc biệt cùng cách nói chuyện thật hảo cảm.

Nguyệt Hằng mỉm cười, xua duỗi những ý nghĩ không ăn nhằm gì đến chuyện công việc đang lang bang trong trí nàng. Vấn đề khó là nàng làm sao phải thuyết phục cho được người khách này chịu bỏ số tiền lớn đến hơn 10 triệu tiền Hong Kong dể mua căn biệt thự ngoài biển. Có như thế thì công ty mới có được món tiền lời cao, và dĩ nhiên là phần huê hồng của Nguyệt Hằng cũng đáng kể lắm.

Luồng gió mát của Hong Kong buổi sáng làm Nguyệt Hằng cảm thấy dễ chịu. Anh chàng lái chiếc xe thật đẹp, loại máy thể thao hai cửa của Đức, và trên mui có cửa kính nhỏ đã mở ra cho cơn gió lùa vào làm bay bay những sợi tóc lòa xòa trên trán nàng.

Nguyệt Hằng đưa tay vén lại những cọng tóc và mở ví ra lấy cặp kính mắt đeo vào trên tóc như một loại kẹp thời trang để giữ cho những ìọn tóc của nàng bớt tung bay. Nhìn cử chỉ của Nguyệt Hằng, chàng thanh niên cạnh bên dường như hiểu ý. Anh ta chậm xe lại và hỏi Nguyệt Hằng:
- Xin hỏi, có phải gió làm bay tóc cô không? Cô có muốn tôi đóng cửa kính mui xe lại hay không?
- Ồ không? Không hề chi, tôi rất thích sự mát mẻ của gió. Người Hong Kong gió bụi quen rồi, chứ đâu có thanh lịch như các vị ở ngoại quốc về?

Tiếng cười của chung thanh niên bên cạnh vang lên nhẹ nhàng. Nguyệt Hằng bỗng nhiên thấy hai vành tai của mình nóng bừng. Nàng thẹn thùng với chính mình mỗi khi nàng khám phá ra nét quyến rũ đến chết người” ở chàng thanh niên này. Anh ta có hàm răng và cặp môi thật dẹp khi cười hoặc lúc nói chuyện. Chàng hơi quay qua nhìn nàng mỉm cười:
- Cô Nguyệt cứ nhạo tôi hoài . . .
- Ấy chết, tôi đâu dám… Chúng tôi chỉ nói về người Hong Kong chúng tôi thôi chứ không có ý chế nhạo ông đâu đấy nhé, xin ông Quốc đừng hiểu lầm.
Chàng thanh niên vẫn cười và nói tiếp:
- Lại nữa rồi! Một diều mà tôi muốn xin cô đừng lập lại là đừng gọi tôi là ông hay Mr. gì đó, nghe không quen lắm Không phải là tôi muốn nói tiếng Trung Hoa của chúng ta có nhiều khách sáo, nhưng thật sự thì người Tây phương rất đơn giản và thoải mái trong cách xưng hô. Cô Nguyệt ạ… Hay là vậy đi chúng ta đều là tuổi trẻ, nên xem nhau như bạn. Tôi mới về Hong Kong chưa được lâu nên cũng cần
có nhột số bạnh Nếu được cô cứ gọi tồi là Quốc Lâm, như vậy có vẻ thân mật hơn. Dược không cô?

Xem truyện chiếc chìa khóa

chiec chia khoa hinh 2
Nguyệt hơi bối rối chưa kịp trả lời. Thật sự thì nàng không hiểu tại sao từ khi mới gặp Quốc Lâm vào sáng sớm hôm nay, ở văn phòng của công tý cho: đến bây giờ nàng cảm thấy thật mất tự nhiên với anh chàng này nhiều lắm. Nguyệt biết rõ nó không phải là cái vẻ hào nhoáng bên ngoài cùng cung cách thanh lịch trên gương mặt đẹp trai của anh ta. Ở Hong Kong này ra đời bương chải đã mấy năm qua,
có loại người nào mà nàng chưa gặp qua chứ? Nhưng ở Quốc Lâm có một cái gì thật thu hút nàng trong giọng nói, nụ cười, và nhất là ánh mắt của anh ta. Mỗi lần Nguyệt Hằng bắt gặp ánh mắt Quốc Lâm len lén nhìn mình là mỗi lần nàng cảm thấy mình chơi vơi như rơi vào cơn xoáy nước, hoặc là khi Quốc Lâm mỉm cười với nàng là Nguyệt không dưng mà thót tim thót ruột.

Nàng không muốn tin cái gì người ta thường nói là “tiếng sét ái tình” chẳng hạn, nhưng quả thật thì nàng thiệt lúng túng đến gần lao chao, lảo đảo với anh chàng thanh niên bên cạnh. Dù vậy Nguyệt. Hằng cũng nghĩ rằng mình nên giữ giá cho con gái Hong Kong chứ. Chẳng lẽ để người ta mới về nước mà lại nghĩ rằng gái Hong Kong chực là “mê” trai dễ lắm vậy. Bởi vậy Nguyệt lấp lửng không trả lời
ngay. Nàng e thẹn xoay xoay chiếc chìa khóa trong tay rồi ngập ngừng nói:
- Anh Quốc… à, không phải, ông Quốc biết nói chơi rồi. Thân phận chúng ta khác nhau. Dù ông Quốc có muốn tìm bạn là người bản xứ của Hong Kong, nhưng ở Hong Kong có thiếu gì những tiểu thư trang đài, chừng nào mới tới phiên những cô gái… quê mùa

Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9

0 comments… add one

Leave a Comment