Phang hai chị em

Đó chỉ là một lý do. Lý do thứ hai là ở trong phòng tập này, tôi có thể nhìn ngắm những chàng trai với thân thể hết sức cường tráng, để tôi có thể mơ mộng một chút trên đường về. Những bắp thịt tay chân cuồn cuộn, mùi mồ hôi, mùi đàn ông toát ra từ những khuôn mặt đẹp trai đó đã là một thu hút tôi phải đến phòng tập.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Nhìn những khối cứng trong đũng quần bó sát, tôi đã tưởng tượng ở dưới làn vải đó là nỗi đam mê chất ngất. Và với hình ảnh đó, đêm về tôi đã có những giấc mộng thật đẹp, bên cạnh bàn tay êm ái của chính mình.

Đang suy nghĩ miên man trong lúc đi bộ trên chiếc máy treadmill chạy từ từ, bỗng có một giọng nói vang lên bên cạnh tôi:

-Nhìn anh chàng kia kìa, thật là đẹp trai và lôi cuốn , phải không Lan?

Tôi quay lại:

-Ủa , cô Thư… Cô cũng đi tập ở đây à?

Cô giáo của tôi, cô giáo lớp nhạc mà tôi rất mean, cô Thư, đang đứng bên cạnh tôi.

Cô mặc một bộ đồ leotard bó sát, khoe thân thể thật khiêu gợi với những đường cong không thể nào chê được. Mái tóc cô dài xoã xuống vai. Gọi bằng cô, nhưng tôi nghĩ cô chỉ hơn tôi vài tuổi, giỏi lắm chừng bốn năm tổi là cùng. Cô quay lại nhìn tôi cười:

– Ừ tôi thường tập ở Holiday Spa trên Anaheim, nhưng tôi mới dời về đâu nên ngày hôm nay là ngày đầu tiên tôi đến tập ở đây.

Tôi cười:
-À, như vậy thì em và cô có dịp tập chung rồi. Em tập ở đây hoài à…

Cô giáo cười, và nói với tôi:

-Đừng gọi tôi bằng cô, cứ gọi bằng Thư được rồi. Tôi không lớn hơn Lan bao nhiêu đâu…

Tôi ngập ngừng:

-Thôi cho phép em gọi bằng …chị vậy nhé…

Thư có ánh mắt thật đẹp. Nàng hỏi tôi khi ánh mắt nở một nụ cười ý nhị:

– Nãy giờ Thư thấy Lan đang ngắm anh chàng kia có phải không? Anh ta có vợ rồi đừng mơ mộng…

Tôi đỏ mặt:

-Đâu có, chị Thư đừng có chọc Lan. Lan đang tập đi bộ, đâu có nghĩ ngợi gì…

-Thôi, đừng có dấu chị. Chị thấy em ngắm anh chàng kia không chớp mắt.

Rồi nàng dừng lại, cười cười:

-Mà không chịu ngó phía trên, cứ ở phía dưới mà ngó!

Tôi đỏ gay mặt, nóng bừng lên tới tai:

-Chị này, chọc em hoài à…

Hai chị em hàn huyên một lúc rong khi đi bộ trên máy treadmill. Được môtt lúc, Thư rủ tôi xuống bơi. Tôi đồng ý ngay lập tức. Hai chị em phóng xuống nước. Nước mát lạnh làm chúng tôi tỉnh người. Đùa giỡn một lúc, Thư hỏi tôi có thích nằm phòng Sauna không? Tôi gật đầu ngay và theo Thư vào phòng.

Phòng Sauna tức là phòng tắm hơi, hôm nay thật vắng người, chỉ có hai chị em tôi mà thôi. Chúng tôi cởi hết quần áo tắm, chỉ choàng có mỗi một chiếc khăn trên người và bước vào phòng. Thư không ngần ngại , cởi phăng chiếc khăn choàng, trải xuống mảnh ghế dài và nằm lên trên đó. Tôi cũng bắt chước nằm phía bên kia. Thư gác tay lên trán, nằm yên, mắt lim dim như ngủ. Tôi không thể nào không liếc sang nhìn lén thân thể của nàng. Ngực Thư không lớn lắm, chỉ vừa tròn trĩnh nhưng rất đẹp. Hai đầu vú nảng căng cứng và đỏ hồng như gái vừa lớn. Tôi tự so sánh với ngực mình. Nhìn xuống, tôi không hổ thẹn cho lắm và biết rằng ngực mình với cặp nhũ hoa của Thư không thua kém gì.

Nhìn ngắm Thư một lúc, với làn da trắng muốt và khuôn mặt trái soan thật yên bình nằm thản nhiên relax, tôi bỗng nảy ra ý nghĩ táo bạo làm mặt tôi đỏ lên mì ngượng. Tôi làm bộ xoay chiều, quay đầu lại để có dịp ngắm Thư từ phía dưới. Đôi chân dài và trắng thon thả hơi cong lên, để lộ phần bên dưới của nàng. Nhìn đôi mông tròn trịa và cặp đùi dài thon thanh nhã của Thư làm đầu óc tôi nghĩ miên man đâu đâu.

Thư bỗng bất chợt quay lại hỏi tôi:

-Dạo này em còn vẽ nữa không?

Tôi ngần ngừ:

-Lâu lắm rồi em không cầm cọ lại.

-Nhà chị có mấy tấm ranh chị mới mua về, chút nữa em muốn ghé xem không?

-Dạ, nếu chị cho phép…

Hai chị em ói chuyện với nhau một lúc, Thư rủ tôi ra tắm nước lạnh lại rồi sửa soạn đi về. Tôi nói với Thư phải gọi điện thoại về xin phép bố mẹ, Thư nói rằng để Thư xin phép hộ cho.

Tôi gọi điện thoại về nhà, gặp ba tôi nhấc điện thoại lên. Vừa nghe tiếng tôi, ông nói:

– Ba muốn nói chuyện với con, Lan! Ba hiểu rằng con có một vài khó khăn trong việc học ở trường. Hãy nói cho ba biết tại sao con lại rout hai môn học trong trương?

-Thưa ba, con không biết…Tôi thẳng thắn thừa nhận.

Ba tôi ngần ngừ một lúc, rồi nói:

-Ba không biết phải làm gì với con bâu giờ cả. Ba đã hỏi con cần ba giúp đỡ gì, con bảo chẳng cần gì cả, thế rồi con rout hai lớp…

Tôi im lặng không dám trả lời. Ba tôi hỏi tiếp:

-Con đang học ở đâu đó? Sao không chịu về nhà học bài?

Tôi nói dối:

-Con đang ở nhà cô giáo Thư. Con nhờ cô kèm cho con học bài.

Nghe đến tên cô giáo, ba tôi có vẻ chùng xuống:

-Đưa ba nói chuyện với cô giáo.

Cô Thư nhấc điện thoại lên và nói vài câu cho ba tơi yên lòng. Xong hai chúng tôi ra bãi đậu xe, lái xe về nhà của cô.
Nhà của Thư cách phòng tập không xa, đi chỉ độ năm phút. Trong phòng khách nhỏ nhắn xinh xắn treo những bức tranh rất chọn lọc. Tôi mê say nhìn tấm tranh của Picasso vẽ một người già ôm một cây đàn tây ban cầm cũ kỹ. Bức tranh khác của Picasso vẽ một hình ảnh loạn xạ, nhưng nổi bật nhất ở giữa là một con ngựa đứng dưới một cái đèn treo trên trần. Tôi ngẩn ngơ ngắm tranh trong lúc Thư tự nhiên bước vào phòng thay đồ. Chỉ vài phút sau, nàng bước ra, mặc một bộ áo ngủ thật mỏng, có thể nhìn thấy hết những đường cong tuyệt mỹ trên thân thể nàng.

Thư nói:

-Xin lỗi Lan , chị thích tự nhiên khi ở nhà. Chị mặc áo ngủ, em đừng cười chị nhé…
Tôi nói:

-Không sao đâu chị Thư. Thân thể chị đẹp như vậy, mặc áo ngủ càng mát, với lại ở nhà phải tự nhiên chứ…

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.