Truyện Người Lớn – Gái Trọ Nổi Loạn Phần 5

Truyện Người Lớn – Gái Trọ Nổi Loạn Phần 5 . Rồi Khang nâng thím nằm ngửa ra, hôn môi thím, liếm tai, hôn cổ, vú và từ từ xuống dần. Anh chà mặt đẹp trai của anh ở chòm lông đen thui của thím khá lâu. Thím nhóm đầu lên xem. Bà không ngờ anh Khang tình tứ đến thế. Thím cảm thấy lồn thím đã ba con, đâu có gì xứng đáng cho anh chà gương mặt tuấn tú ở đó. Thím lại run, run như sốt. Thím sợ khi anh nhìn thấy miệng lồn của bà anh sẽ chán, vì nó khác với lồn trẻ con bọn tôi. Nhưng không ? Khang banh lồn thím ra ngấm. Anh ngậm ngay hột le nút. Chân thím giựt lia chia. Bụng thót lên giựt xuống. Anh nút hột le bà thật lâu. Thím lại nhón lên xem. Thím sướng như chưa từng được sướng. Lâu nay, ai bú thím cứ nằm đó thưởng thức. Lần này bà phải xem người đẹp trai đã chùi vào đó, hôn, bú. Nửa thân người thứn giật và run.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Truyen Nguoi Lon – Gai Tro Noi Loan Phan 5

Phim cấp 3 Gái Trọ Nổi Loạn Phần 5

Nội dung dành cho người trên 18 tuổi

Truyen Nguoi Lon – Gai Tro Noi Loan Phan 5 2

Truyện Người Lớn – Gái Trọ Nổi Loạn Phần 5

Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc tám giờ. Thím. Hạnh và chị Sen còn nằm ngủ khò . Mấy đàn ông thì đã ra đồng, ra rẫy sớm lắm. Tôi sửa soạn để qua hầu bác Ba. Qua bên đó thì bác đã ra huyện đường, gặp Khang, anh kêu tôi lại Tôi hỏi:
– Ủa, sáng nay sao thong thả vậy? Không “đóng hụi” hả?
Không, sáng nay phiên bác Hoành. Nè Lựu, nghe nói thím bên đó hay lắm phải không?
– Anh nghe ai nói?
– Bác Hoành.
– Nếu bác Hoành nói thì đúng thôi. Thím Hạnh không trẻ bằng bọn em, nhưng tình tứ và lãng mạn thì ăn đứt.
– Em có thể, bữa nào thím vui vui, em giới thiệu anh cho thím được không? Anh thích của lạ…

Khang rất đẹp trai. Anh là thầy và là nhân tình của tôi suốt một năm trời. Anh đụ dai sức không khác Vĩnh. Tôi nghĩnếu tôi giới thiệu cho thím Hạnh, chắc thím quá sức vừa ý, nên nói:
– Bữa nào chi cho xa xôi. Ngay bữa nay đi.

Khang hớn hở cầm tay tôi cám ơn trước. Tôi bảo anh cho tôi nửa tiếng, tôi sẽ trở lại. báo tin vui cho anh. Và tôi chạy về nhà. Lúc đó thím đã thức dậy, tắm, rửa. Bà ngồi uống trà với chị Sen, nói chuyện đêm qua. Tôi lại ôm thím, hôn và khen bà đêm qua tình quá với Vĩnh. Tôi khen luôn chuyện quá khứ của thím và nói tiếp:
– Bây giờ đàn ông đi hết. Nhà vắng, thứn muốn có một người tình nhí phục vụ ngay bây giờ không?
Thím làm bộ mắc cỡ:
– Ôi, suốt cả đêm thằng Vĩnh làm thím muốn hụt hơi. Nó cứ nhắc năm nó còn nhỏ, làm thím nứng quá phải chơi. Bây giờ cho thím nghỉ chút đi cháu.
Tôi thúc dục: .
– Thím không chơi sáng nay là khó có cơ hội nào khác. Anh chàng đẹp trai lắm, dẻo dai không khác Vĩnh…
Thím to mắt, hớn hở hỏi:
– Ai vậy? Chắc anh Khang chớ ai?
Tôi gật đầu. Bà hơi nhìn ra cây nhãn ngoài sân tư lự Chị Sen thúc tiếp:
– Nhận đi bác. Bác không nhớ bác trai nói tối hôm qua à. “Cuộc đời ngắn lắm. Hưởng được cứ hưởng. Vì sẽ có một ngày mình không còn sức để hưởng. ” Đụ có chết chóc ai đâu mà sợ.

Nghe xong thím hơi gật đầu. Bà vẫn còn cái e thẹn của người đàn bà nhà quê, nhưng trong lòng đang đánh lô tô. Tôi thấy mặt bà hơi hồng lên, và nói:
– Ừa, chiều hai cháu, thím nhận lời. Đâu dẫn ảnh qua coi.

Tôi thấy thím trả lời khéo léo để không nhận tội mình dâm, nên chạy tức khắc trở lại nhà bác Ba. Tôi dẫn anh qua. Thím đã thay bộ đồ màu xanh dương, xức chút nước hoa của tôi và mời anh ngồi. Phục thật, đụ cả đêm với Vĩnh, bây giờ thím lại đã thèm đụ.

Thấy Khang, thím lúng túng. Lâu lắm, cả mấy năm bây giờ bà mới gặp lại Khang. Anh như người lớn, cao ráo, đẹp trai và rất chững chạc. Thím rót nước mời Khang:
– Mời cháu ly nước. Dạo này coi cháu lớn hẳn đi há. Đẹp trai quá trời vậy? Em Lựu khen cháu hoài mà thím đâu có tưởng tượng cháu lớn quá vậy.
– Dạ cám ơn thím. Thím cũng vậy. Lâu con mới gặp lại. Thấy thím vẫn trẻ và đẹp như ngày nào…

Vừa nói, Khang vừa đưa ly nước lên uống, mắt nhìn tất lẳng lơ phía thím Hạnh. Thím thì lúng túng, tay chân không biết để đâu vì bà biết Khang đang chiêm ngưỡng bà. Thỉnh thoảng thím liếc Khang một cái rồi lại nhìn bâng quơ đi nơi khác. Thấy câu chuyện hai người đã ăn khớp, tôi dẫn Sen lĩnh đi chỗ khác gần đó để rình xem và nghe hai người.
– Anh đẹp trai cỡ đó, ra đường thiếu gì gái chạy theo…
Thấy chúng tôi không ở đó, Khang bạo dạn hơn:
– Dạ… dạ thưa… gái trẻ trung đôi khi họ chẳng biết lãng mạn tình tứ là gì. Họ đến với mình chỉ cốt lấy cho được mình. Còn việc gối chăn… họ… họ… làm sao ấy… dỡ ẹc à. Giống như một tô canh toàn rau, không tôm, không thịt, lạt thếch. Người lớn tuổi, nhất là đàn bà đã có con, họ biết chiều chuộng, quý trọng mình hơn. Cho nên với cháu, cháu thích người lớn tuổi…

Chúng tôi đã trốn sau phênh, thím vẫn nhìn quanh rồi nói:
– Nhưng lớn tuổi mà phải đẹp, sang trọng, danh giá. Chớ còn… như thím, nghèo rớt mồng tơi, đâu có gì hấp dẫn.
– Tại thím không thấy đó chớ. Thím có duyên, mặn mà của một người đàn bà nhà quê. Đàn bà ăn nhau ở cái duyên. Duyên dáng nlới làm say mê đàn ông được. Nhứt là…
– Nhứt là làm sao? Thím hỏi.
– Nhứt là việc phòng the… Khang nói rất nhỏ.

Mặt thím đỏ bừng. Bà lúng túng tay chân, không biết làm gì, nên lại cầm bình nuởc rót vào ly cho Khang, mặc dù chàng mới hớp có một ngụm. Bỗng bà vô cùng kinh ngạc khi Khang đưa tay cầm tay bà một cách đột ngột. Thím không gỡ ra, đưng như trời trồng. Khang đưa một tay nữa cầm chồng lên và cúi xuống hôn nhẹ lên mu bàn tay của. bà. Cả haỉ im lặng. Thím không dám nhìn Khaog vì bà mắc cỡ có, vì Khang còn trẻ và đẹp trai quá có. Tuổi tác và vai vếquá cách biệt, làm bà, dù là một đàn bà khát tình, vẫn có cái rụt rè cố hữu. Hôn xong, Khang không thấy thím phản ứng gì, anh tiến sát đến bên bà, thật sát ôm quàng nửa thân người thím vào anh. Thím vẫn cúi đầu. Khang bạo dạn nâng mặt bà lên. Bà tội nghiệp, ngẩn mặt lên nhìn mặt Khang thật gần và môi run run. Bà biết Khang sẽ làm gì nên chuấn bị đón nhận. Khang nói nhỏ:
– Đàn bà như thím, ăn đứt thiên hạ. Nhìn thím ai cũng phải ngẩn ngơ. Thím duyên dáng lắm biết không?

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.