Xem truyện 18 em hoa ở cô nhi viện mới hay

Con Hoa cảm thấy nhột nhạt khắp người. Nó muốn vùng ra khỏi tay ông Bảy, nhưng hai chân nó đã?bị ông Bảy dùng chân kẹp chặt và người ông nằm đè lên một cánh tay của nó. Một tay ông thì lòn qua đầu của Hoa để nắm chặt cánh tay còn lại của Hoa. Tư thế đó coi như hai tay chân Hoa đã bị khóa chặt, trong khi ông Bảy còn thừa một tay tha hồ rờ rẫm, vuốt ve khắp người nó.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Dù con Hoa đang trong cơn hồi hợp, lo sợ người nó vặn vẹo, uốn éo không ngừng. Nhưng khi bàn tay ông Bảy thọc vào trong quần nó thì hai mép lồn con Hoa đã ướt nhẹp từ khi đó rồi. Ông Bảy càng hứng tình, kéo tuột luôn chiếc quần dài lẫn quần lót của Hoa ra khỏi chân nó một lần.

Hoa ngượng cứng người, từ xưa đến nay Hoa chưa từng phơi bày tấm thân trần truồng như thế này trước một người khác phái nào hết. Cũng may là trong nhàtối mờ mờ nên cái ngượng ngùng của Hoa cũng giảm đi phần nào.

Hoa đành nằm chịu trận cho ông Bảy bú vú nó, vừa đưa bàn tay xoa xoa trên túm lông rậm rạp xoắn tít trên mu lồn. Bàn tay năm gón của ông như những cái chân con nhện, cứ bò ngược xuống đầu gối, rồi bỏ chậm chậm ở chỗ háng con Hoa, làm nó nổi da gà từng đợt.

Cái thứ con gái mới lớn như Hoa mà lâm vào cảnh này thì chỉ có nước chết. Sau một hồi chịu trận cảm giác lo sợ ban đầu đã hoàn toàn biến mất. Con Hoa nằm yên, hai mắt nhắm nghiền hai tay buông xuôi, hơi thở nặng nhọc, đứt quãng. Người nó nóng hừng hực như sắp bố lửa. Ông Bảy biết rõ là con Hoa còn trinh. Chính ông là người đem Hoa từ Viện Mồ Côi về nuôi nấng mà làm sao ông không biết. Ông Bảy cứ thong thả, đem hết kinh nghiệm đụ đéo của mình ra mà vờn con Hoa như mèo vờn chuột.

Thấy Hoa bắt đầu rên khe khẽ, người buông lơi, rũ rượi, ông Bảy bắt đầu hôn dài xuống rún nó. Cái mà ông Bảy thích nhất là những sợi lông phơn phớt của con Hoa bên dưới lỗ rún, chạy dài xuống đến chiếc mu lồn cao. Gái Việt Nam ít có người nào mà lông xoáy lên tới rốn như nó. Ông Bảy vừa hôn vừa liếm nút từng phần da thịt của Hoa từ lỗ rún dài xuống đến hai mép lồn đỏ hồng.

Chiếc lưỡi mềm mại của ông Bảy được xử dụng đến mức tối đa, nó cứ khều nhẹ, hết mép bên trái đến mép bên phải, hết liếm vùng da non ở hậu môn tới vân vê hột le con Hoa. Dù là chẳng còn biết đến trời trăng mây nước gì nữa nhưng người con Hoa cứ giựt giựt lên như một phản xạ tự nhiên theo từng động tác của chiếc lưỡi của ông Bảy. Bây giồ thì tiếng rên của Hoa đã nặng nề như tiếng rên của một người bị bệnh nặng. Nó sướng qúa độ, dâm thủy từ trong tuôn ra ướt hết nhại cả hàm rầu ông Bảy.

Thấy thời cơ đã đến, ông Bảy nhẹ nhàng trút bỏ áo quần. Ông ngồi xổm như con ếch cho hai chân Hoa khác qua hai bắp vế của ông, rồi cầm con cặc cứng nắc của mình mà đẩy từ từ vào giữa hai mép lồn trơn nhớt của đứa con nuôi.

Chiếc xe chở gia đình ông Bảy vừa ngừng lại rước cửa, Hoa đã nghe tiếng hai anh em Hùng, Cường oang oang lên:
– Hoa ới! Ra phụ tụi anh đem đồ vô nè.
– Hoa ơi! Có quà cho em nè.

Hoa hối hả chạy ra, phụ mọi người mang đồ vào nhà. Hoa thấy ai cũng cỏ vẻ vui tươi, mập mạp ra, chỉ có ông Bảy là thoáng chút âu lo trên mặt.

Hùng là con trai lớn của ông Bảy, năm nay vừa đúng 20 tuổi. Cường nhỏ hơn anh 2 tuổi và lớn hơn Hoa 2 tuổi. Vì vậy, trong gia đình, Hoa được coi như là đứa em út, được hai anh chìu chuộng rất mực. Hoa liếng thoắng hỏi:
– Đâu. Hai anh có cái gì cho em đâu, đưa ra đi?

Hùng nhanh nhẩu chạy tới đưa cho Hoa nguyên một giỏ trái cây. Khi Hoa đưa tay ra đỡ lấy, Hùng liếc nhanh ra cửa xem có ai để ý hay không. Thấy mọi người còn đang lo khiêng đồ, Hùng bạo dạn nắm lấy tay Hoa, giữ lấy như không muốn buông ra. Hoa ngượng ngùng rụt tay lại, mắc cỡ đỏ mặt. Chỉ mới tuần trước đây, khi gia đình ông Bảy chưa về Biên Hoà ăn Tết, Hoa không hề nghĩ ngợi, nghi ngờ gì về tư cách của cả nhà. Lúc nào Hoa cũng xem Hùng và Cường như hai người anh ruột. Nhưng từ hôm ông Bảy mò về, đè nàng ra mà đụ thì Hoa đã bắt đầu nhìn được phần nào cái bề trái của đàn ông con trai rồi.

Hoa cũng chẳng thấy buồn gì về chuyện bị mất trinh. Từ lúc còn bé, Hoa đã hiểu rõ cái phần số bất hạnh của mình rồi. Có danh giá gì đâu mà sợ mất với còn. Vả lại, từ sau cái hôm định mệnh đó, Hoa thấy người mình có vẻ tươi mát hơn, nẩy nở hơn và khêu gợi hơn trước. Vì vậy Hoa quyết định là sẽ giữ kín cái chuyện đó, coi như là nàng đã trả ơn cho ông Bảy, vậy thôi.

Buổi cơm chiều hôm đó, cả nhà ngồi quây quần ăn thật vui khi Hoa đưa cho ông bà Bảy xem tờ giấy báo ngày lên đuơ`ng đi Mỹ của gia đình mà nàng đã nhận được cách đây hai hôm, khi gia đình ông bà Bảy vẫn còn trên Biên Hịaa chưa về.

Mỗi người nói một câu như cái chợ nhỏ. Bà Bảy lúc nào cũng lo xa, bà hối mọi người:
– Lo chuẩn bị quần áo ấm trước đi. Nghe nói bên đó lạnh dữ lắm đó.
Cường ngắt lời mẹ, tỏ vẻ hiểu biết:
– Lạnh cái gì mà lạnh, con có thằng bạn bên Cali nó nói khí hậu y như ở Việt Nam vậy.
Bà Bảy trừng mắt nhìn nó và nói:
– Lỡ người ta hỏng cho về Cali thì sao?
Cường tắt dài, cũng may ông Bảy đỡ cho nó:
– Tui có ghi trong đơn là xin về Cali rồi. Vả lại gia đình anh chị Ba cũng ở Cali. Họ hứa sẽ lo cho mình khi mới qua. Tui nghĩ chắc là về đó chớ hỏng đi đâu hết.

Hùng nãy giờ ngồi trầm ngâm, bây giờ mới lên tiếng:
– Dù sao lo trước cũng chắc ăn hơn. Ai có áo lạnh rồi thì thôi. Còn con chưa có chắc mai phải đi mua một, hai cái phòng hờ.
Bà Bảy tỏ vẻ rộng rãi:
– Sắp đi rồi. Còn bao nhiêu tiền cứ mua đồ hết đi, để qua đó cũng đâu có xài được.
Không nghe ai trả lời, bà Bảy hỏi đến Hoa một cách âu yếm:
– Hoa, con có áo quần lạnh chưa?
Hoa trả lời một cách rụt rè:
– Da?chưa.
Hùng chộp ngay lấy cơ hội, hắn nói tỉnh bơ:
– Vậy ngày mai hai anh em mình ra chợ Sài Gòn mua một hai cái thủ trước. Chớ mới qua đó, biết đường ở đâu mà đi mua.
Hoa mỉm cười gật đầu, trong bụng nàng đã biết Hùng muốn cái gì rồi.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.