Xem truyện 18 em hoa ở cô nhi viện mới hay

Bà Bảy nghĩ thầm, thôi vậy là đúng 90% rồi, nghe mùi thịt cá là ụa mữa, giống y như bà hồi 20 năm về trước. Bà ngừng tay, đến sát bên con Hoa hỏi nhỏ nó:
– Con nói thiệt đi. Mấy tháng nay con có ăn nằm với thằng nào không?

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Con Hoa nghĩ thầm chẳng những nó ăn nằm mà còn ăn ngồi thậm chí còn ăn đứng nữa. Nghĩ là nghĩ vậy chứ con gái chưa chồng làm sao dám mở miệng khai với mẹ, dù là mẹ nuôi, cái chuyện bò người ta banh háng ra đụ được. Con Hoa im lặng. Thấy Hoa không trả lời mà chỉ cúi đầu, bà Bảy vừa giận vừa lo, bà hỏi tới:

– Con nói thiệt đi, tháng rồi có kinh không?
Con Hoa lắc đầu.
– Hổng thấy bao lâu rồi?
Bây giờ con Hoa mới trả lời lí nhí:
– Hai kỳ rồi.
Bà Bảy hốt hoảng:
– Thôi rồi rồi. Vậy là con có thai cả ba tháng nay rồi. Mà thằng nào?
Hoa vẫn im lặng. Bà Bảy dịu giọng xuống:
– Con cứ nói thật đi rồi bác tính cho. Đứa nào vậy?
Hoa có biết nói ai bây giờ, chẳng lẽ nói Hùng hay Cường, hay là ông Bảy. Nó đành nói láo:
– Anh đó là bạn học của con. Cũng mới quen đây thôi.
– Nó có tới đây lần nào không?
Hoa lắc đầu.

Bà Bảy thở dài. Dù Hoa không phải là con ruột, nhưng bà đã nuôi Hoa từ 5 năm nay. Vả lại bà cũng thương nó là vì nhờ có nó, gia đình bà mới qua được tới xứ Mỹ này.

Không như nhiều gia đình khác, mua con lai xong, qua được tới Mỹ là coi như xong, hết xôi rồi việc. Nhiều gia đình còn tìm cách tống cứ ân nhân của mình ra khỏi nhà. Bà Bảy thì không như vậy. Dù sao bà cũng là một người có đạo đức. Tự trong thâm tâm của bà Bảy lúc nào cũng xem Hoa như con ruột của mình.

Bà Bảy buồn bực, bỏ vô phòng, để mặc cho con Hoa đứng đó một mình với hai hàng nước mắtbuồn tủi.

Ngày mồng Một Tết trôi qua trong không khí bình thường. Ba cha con ông Bảy vẫn không hay biết gì hết. Chỉ có bà Bảy thỡ dài và con Hoa thì trong lòng đầy sóng gió, chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.

Mới sáng sớm mùng Hai, bà Bảy đã dằn lòng hết nổi. Thường thì bà Bảy để mọi việc qua hết mùng Ba, coi như kiêug cử ba ngày đầu năm, tô? mùng Bô? mới tính. Nhưng, biến cô?này đô? với một ngưồi cỡ kính như bà Bảy, bà thấy nó trọng đại vô cùng. Không ngờ mà bà lại có một đứa con gái chửa hoang như vậy.

Nghĩ quẫn quanh một hồi, bà nghĩ có lẽ Cường biết. Trong nhà này chỉ có hai anh em nó là hay đi chơi chung. Thế nào Cường cũng biết cái thằng khốt nạn đó là ai. Bà Bảy bước tới phòng Cường, đẩy cửa bước vô.

Cường đang nằm nghe nhạc, thấy mẹ vô bất thình lình, nó ngạc nhiêu hỏi:
– Cái gì vậy mẹ?
Bà Bảy nói giọng cộc lốc:
– Con ngồi dậy, mẹ hỏi cái này.

Chưa bao giờ Cường thấy mẹ nói chuyện với mình bằng cái giọng nghiêm trang quá như vậy. Nó ngồi nghiêu chỉnh, nhìn mẹ chờ đợi, trong bụng bắt đầu thấy run. Bà Bảy gằn giọng đe cướp tinh thần Cường:
– Mẹ hỏi con điều này. Cấm con không được nói dô? nhé.

Cường ấp úng. Nó nghi là bà Bảy biết chuyện của nó với Hoa, nó nói nhỏ:
– Dạ….mẹ cứ hỏi đi.
Bà Bảy nói thẳng tuột luôn:
– Con Hoa có thai rồi, con biết chưa?

Cường có cảm tưởng như ai vừa nện một cái búa tạ vào đầu nó. Trong đầu Cường hết còn biết suy nghĩ gì nữa cả. Coi như bà Bảy đã biết hết cả rồi. Còn cái gì nữa mà dô?. Cường mếu máo:
– Thưa mẹ, con lỡ…
Bà Bảy tưởng Cường cố tình che dấu cho cái thằng nào đó. Bà nạt lớn:
– Lỡ cái gì?
Cường sợ quá. Nó vừa òa lên khóc vừa nói:
– Con lỡ… chơi em con!!!

Bây giờ thì cái búa tạ hồi nãy lại nện ngay vào mặt bà Bảy. Bà choáng váng. Thôi như vậy là hết nói rồi. Con ruột bà nó lỡ chơi con nuôi. Bà còn biết phải trút đỡ cho ai đây.

Bà Bảy chệnh choạng bước trở về phòng. Hai màng tan bà giựt giựt, cơn nhức đâ?đến với bà thật bất ngờ như cái sự thật mà bà vừa mới nghe. Bà Bảy ngã vùi xuống giường. Bà gọi lớn:
– Hùng à. Vô má biểu.
Nghe tiếng mẹ gọi có vẻ bất thường, Hùng lật đật chạy vào.

Thấy mẹ nằm rũ rượi trên giường, Hùng nghĩ là có chuyện gì rồi. Nó đến gần bên bà Bảy lễ phép hỏi:
– Thưa mẹ kêu con?
Bà Bảy chỉ cái ghế cạnh giường, bảo nó:
– Con ngồi xuống đó đi.
Hùng hốt hoảng. Ở đồi có tật thì hay giật mình. Chẳng lẽ những đêm mà xuống chơi con Hoa, bà Bảy biết hết rồi sao? Hùng ngồi cúi đầu im lặng chờ đợi.

Bà Bảy nghĩ thế nào Hùng cũng biết về chuyện thằng Cường em nó lẹo tẹo với con Hoa. Nhà chỉ có hai anh em trai, làm sao nó không biết. Bà chỉ tức là tại sao nó biết mà không nói để bà ngăn cản. Bây giờ bà biết được thì đã muộn quá rồi.

Càng nghĩ, bà càng giận. Bà gằn gio.ng hỏi Hùng:
– Cái chuyện con Hoa bao nhiêu lần rồi?
Hùng hết hồn hết vía, nhưng nó cũng còn khôn ngoan hơn Cường. Hùng làm bộ giả mù sa mưa:
– Con Hoa sao má?

À thì ra tới giờ phút này thằng anh vẫn còn muốn bao che cho thằng em. Hai đứa tụi nó hùa nhau qua mặt bà. Bà bỗng không dằn được cơn giận dữ, bà rít lên nho nhỏ:
– Nó có chửa gần ba tháng rồi chớ sao.
Hùng xám xanh mặt mũi:
– Sao má biết?
Bà Bảy chồm tới như muốn tát vào mặt Hùng làm nó sợ hãi phải đưa tay lên đỡ. Bà gằn giọng:
– Nó khai thiệt với tao hết rồi.

Hùng muốn xỉu ngay tại chỗ. Con Hoa đã khai hết rồi thì còn gì để nói nữa. Hùng qùy xuống trước mặt bà Bảy, chắp hai tay lạy, miệng van xin:
– Xin má tha cho con. Con…

Bà Bảy ngạc nhiêu vô cùng. Hay là Hùng cũng chẳng biết vụ thằng Cường chơi con Hoa. Nếu như vậy thì bà rầy oan cho Hùng quá. Bà nói ôn tồn hơn:
– Tha cái vụ gì?
Hùng phọt ra luôn một hôi:
– Tha cái vụ tối tối con mò xuống lầu, chơi em con?

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.