Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Ngọc nới lỏngvô-lăng, nàng có cảm giác dễ chịu hơn. Chiếc vô-lăng tròn nhẵn bóng, Ngọc xoa nhẹ trên đó, vuốt tới vuốt lui theo lời “huấn dạy” của Toàn.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Cửchỉ của Ngọc chỉ có vậy, thế mà Toàn rùng mình, không phải anh ta sợ những bất trấc sắp tới, mà bởi ý nghĩ đen tối nào đó khiến anh ta tự cảm thấy “đã” rồi cươi bẻn lẻn.
– Anh cười gì vậy Toàn?
– Có gì đâu, thấy em o bế tay lái anh mắc cười quá.
Ngọc buông hai tay ra, nhìn xuống chân, hỏi:
– Cái nào là thắng, cái nào là ga anh?
Toàn từ tốn trả lời:
– Ngọc đừng cóvội biết những cái đó, hấp tấp không bao giờ nên việc cả.
Ngọc ngẩng đâu lên nhìn Toàn, chờ đợi. Toàn châm điếu thuốc hút lấy bình tĩnh:
– Ngọc phải tập tại chỗ trước, cho thật đều tay đều chân, rồi mới có thể cho xe lăn bánh được.
– Thì nãy giờ em chả tập là gì?
Toàn giả vờ gắt gỏng:
– Ngọc phải quen với tay lái, với thắng, với ga, rồi tới đèn quẹo, lúc đó mới bắt đầu nổ máy chạy được…
Như chưa bàng lòng với lối giảng đạy trừu tượng đó, Toàn nhấn mạnh:
– Chiếc xe như con người, em phải biết nó cho rõ rồi mới đìêu khiển được. Người ta thì có trái tim, đôi mắt và tình yêu. Xe thì có tay lái, cái đèn và ga thắng. Ngọc nhấn mạnh quá xe sẽ vọt, muốn hãm lại phải cần đạp thắng. Muốn trúng đường phải bẻ tay lái, cần báo hiệu cho người ta phải làm đèn.

“Rõ ràng là anh chàng này cù cưa”, Ngọc nghĩ như vậy “Hắn chỉ toàn nói không, chưa thấy chỉ gì cả.” Ngọc sốt ruột:
– Em đã quen với những gì anh chỉ rồi, bây giờ tới đâu nữa đây?
Toàn khẽ vỗ đùi Ngọc:
– Em sao nóng nảy quá, phải từ từ chứ. Anh còn nóng hơn em…
Câu nói ngụ ý hai nghĩa làm Toàn khoái ra mặt. Anh ta nheo mắt với Ngọc:
– Ngọc ngồi bật ra đằng sau một chút, đừng để ngực sát quá với vôlăng, không tốt.
Mắt Toàn cùng lúc đó “đia” thẳng vào ngực Ngọc, thiếu đìêu muốn dùng tia nhãn quang dục vọng đẩy lui bộ nhũ hoa của người đẹp.

Ngọc ưỡn người ra xem có đụng vào vô-lăng hay không, xong nàng nhích lại, đưa tay che phía trươc ngực như cân đo khoảng cách. Toàn không bỏ dịp. Anh ta dơ bàn tay “rạm” của mình ra, co cụm mấy lóng lại ngay giữa vô-lăng và ngực Ngọc, rồi anh ta búng dài ra, nói:
– Phải xa một gang rưỡi, Ngọc nhớ nhá…

Cái rưỡi của Toàn thật là thần tình, dường như có tính toán sẵn. Giống cái lò xo chữ U, bật vô bật ra, Ngọc cứ phải giật tới giật lui tránh né. Không phải nàng sợ gì sự đụng chạm thường tình này, nhưng nhìn mấy ngón tay hơi thô bỉ của người đàn ông mình không thích, tự dưng Ngọc ớn ớn. Tâm lý người đàn bà kỳ quặc lắm, đã chịu là cho hết. Đã không ưa rôi, sợi lông cũng tiếc. Trường hợp Ngọc là như vậy. Con cua thì muốn kẹp, cục mồi lại lắc lư, hoạt cảnh này thật là khôi hài. Cuối cùng Ngọc lại ngồi lì ra, trững mởn cho Toàn rả mồ hôi khoái, xong cũng đành cho hắn khều vài phát “ăn nhằm gì đâu, Quả là “khí tồn tại não”, căn bệnh này khiến cho người ta như thằng khờ. Toàn mê man với sáng kiến của mình. Anh quên rằng mình đang dạy lái xe, cứ tưởng như đang xem… xi-nê không bằng. “Đồ nghề” của người ta để trước mặt, mà Toàn cứ chụp chụp như bong bóng treo cành. Ngọc nhột về thái độ vụng về của gã đàn ông lâu ngày thiếu chất âm. Nàng xụ mặt xuống, hổ thẹn:
– Được rồi, được rồi, Ngọc biết rồi.

Ngọc dơ tay đuổi con “rạm” của Toàn sang bên. Bây giờ Toàn mới giật mình thấy mình hơi quá lố. Hai ngón cẳng cái của Toàn nãy giờ dồn nỗ lực cho đôi tay nên máu chạy không đều, đâm ra tê cứng. Tay Ngọc đánh khẽ vào tay Toàn, nhưng tự nhiên cái chân anh ta động đậy Dòng âm điện truỳên đi thật nhanh. Toàn giật cẳng trái sang bên thật mạnh, làm như kinh phong. Tay Toàn vô ý chạm vào kèn xe kêu “bí bo”.

Cả hai đêu giật mình. Mỗi người theo một ý nghĩ khác nhau. Toàn thì những tưởng mình chạm mạnh quá vàokhu vực cấm địa bị báo động, còn Ngọc thì nghĩ ràng đó là tiếng kêu uất ức của con thú vồ mồi chưa thỏa khát vọng. Nhưng dù sao trong trường hợp này vẫn có lợi cho Ngọc hơn.

Không khí “hỗn loạn” trong chiếc xe trở lại bình thường. Toàn ngồi yên ở vị thế cũ. Anh ta thở mạnh, trục xuất ra khỏi người chất lợn cợn bị khuấy động lên lúc nào không biết.

Toàn đang ngẫm nghĩ về chứng bệnh quái dị của mình mà bạn bè thường đàm tiếu. Bạn bè Toàn đặt cho anh ta cái tên là “Toàn hốt”. Hễ cứ thấy gái là nổi cơn sung lên, quơ quào như con ma đói, mà khi sáp vào chỉ được cái xào khô, xào lạt, xào lung tung bất kể gì “nguyên tắc như một thằng khùng đói yêu, thèm rờ rẫm, nặn nọt, chừng chợt tỉnh thì bẻn lẽn thẹn thùng…

Mấy ngày nghỉ, Toàn tiêu xài thời giờ vào công việc dạy lái xe cho Ngọc. Nhìêu năm qua chưa bao giờ Toàn thấy thời gian nghỉ ngơi của mình có ý nghĩa như lần này. Vừa được giải trí không mất tìên mà thích thú thì tột độ.

Ngay từ clâu, Ngọc dọn về share phòng nhà Toàn, anh ta đã “chấm” ngay đối tượng này. Từđó Toàn quyết tâm chinh phục Ngọc bằng mọi cách. Mặc dù trong cuộc chiến “âm dương” có nhìêu gay cấn và Ngọc cũng không thuộc loại “chè” dễ ãn, nhưng Toàn vẫn không nản lòng. Anh ta mở thật nhìêu ồ phục kích, hy vọng Ngọc lọt vào bẫy. Ngọc càng tránh né, Toàn càng hăng hái tấn công. Nghĩ mình là chủ nhà, ở thế thượng phong nhìêu mặt, Toàn lạc quan trong mọi ìân thất bại.

Lần này thì ít ra cũng gỡ gạc được, dù sao cũng chấm mút chút đỉnh. Cái tay, cái chân, cái ngực, cái đùi. Rõ ràng anh chàng này bị cái bệnh thích “phóng dê” và sờ mó.

Ở cái tuổi của Toàn, đáng lẽ trầm tĩnh hơn, chững chạc hơn nhưng trái lại cứ thấy gái là rạo rực con lợn lòng muốn tru tréo. Từchỗ đó Toàn rất khó mà bắt được bồ, Dù là “bò lạc.” Cũng cần giải thích thêm chữ “bò lạc’,: Chữ này có từ năm xưa, cái thời mà các cậu sinh viên học sinh, mấy anh chàng độc thân mướn phòng ở một mình, chìêu chìêu tối tối xách xe chạy nhông, thấy cô gái nào lớ quớ ngoài đường ngoài xá, trong rạp chiếu bóng hay công viên là mấy chàng sáp vô, thả lời ong bướm, và sau đó chiêu dụ mang về phòng “lai rai tà tịt.”

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.