Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Có tiếng gõ cửa phòng nhè nhẹ. Âm thanh lăng tăng dội vào trong. Ngọc giật mình, nàng hướng mắt về nơi chốt cửa. Hình như có nglrời dùng hai ngón tay nhịp vào gỗ nên nghe rất đều, có phần êm dịu. Ngọc vẫn chưa chịu lên tiếng. Trong nhà, ngoài mẹ con Ngọc đang share phòng với thầy Phú Sĩ, không còn ai khác. Ngọc chắc thầy muốn gọi nàng nói một điều gì đó. Có tiếng nói lọt qua khe cửa từ ngoài tông vào:
– Ngọc, Ngọc, em thức chưa?
Rõ ràng tiếng của thầy, giọng thầy hơi “đớt” cũng êm ả như lúc thầy hát.
– Có gì đó thầy, chờ Ngọc một chút!
Ngọc khoác chiếc áo “di cư” lên người, chiếc áo này rất dầy. Khi nàng tới phi trường San Francisco, hồi ở đảo mới qua, người ta phát cho mấy người tỵ nạn mỗi người một cái, gọi là quà tặng đầu tiên của hội Thiện nguyện dành cho người mới tới. Ai cũng có một cái áo giống như vậy. Bạn bè Ngọc gọi đùa là áo “di cư”. Bởi mặc nó vào, người ta biết ngay là dân mới tới. Nhìêu người qua cùng lượt với Ngọc chắc đã vứt bỏ chiếc áo “dầy cui” này rồi. Riêng Ngọc, nàng cứ giữ nó làm kỷ niệm. Chiếc áo “di cư” có khả năng làm người ta ấm trong bất cứ hoàn cảnh lạnh lùng nào. Ngọc khoái nó ở chỗ đó.
Ngọc mở cửa. Thầv Phú Sĩ nhoẻn miệng cười:
– “Hai” Ngọc.
Ngọc gật đầu đáp lễ.
– Sao, đêm qua ngủ được không?
Cam ơn thầy, dễ chịu lắm.
– Ở đây vắng vẻ tich mịch, ai cũng thích hết. Thầy ít cho ai share, thấy Ngọc mẹ goá con côi, thầy tội, mới cho ở đó.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Ngọc không nói gì qlla câu chuyện đây ân tình của thầy. Nàng ngước mắt nhìn thầy, chớp chớp mi ra điều tri ân lòng tốt của thầy. Da thầy trắng, mắt thầy sáng, môi thầy hơi phơn phớt đỏ. Thầy nổi bật trong bộ áo quần bà ba màu xậm. Trông thầy đạo mạo và tinh khiết hết sức. Nếu cái miệng thầy nhỏ lại một chút thì coi như toàn hảo. Ngọc lên tiếng:
– Thầy gọi em có chuyện gì đó thầy?
– Ờ… ờ… mớl dọn tới chấc chưa chuẩn bi ăn sáng. Thầy có mấy thùng mì với lạp xưởng của khách tặng, Ngọc cần dùng, cứ tự nhiên.

Ngọc cúi đầu cảm động. “Người chủ nhà này thiệt là lịch sự, chưa chi đã lo cái ăn cái uống cho người ớ share.” Sẵn thấy thầy đang vui vẻ cởi mở, Ngọc nhớ tới cái kính trong phòng bị nứt. Ngọc vừa vân vê bâu áo, vừa nói khẽ:
– Thầy ơi, Ngọc có cái đìêm này không biết hên hay xui, định nhờ th’ây đoán dùm.
Thầy Phú Sĩ sướng ra mặt:
– Đâu đâu cái gì đó Ngọc?
– Ở đây nè…

Vừa nói, Ngọc vừa lui vào phòng. Dĩ nhiên thầy được dịp tiến lên theo. Ngọc dừng lại ngay tám kính, đưa tay chỉ nơi rạn nứt:
– Sáng nay soi gương, Ngọc chợt nhân ra cái kính này bị nứt. Ngọc không biết từ bao giờ, nhưng nghe người ta nói kính nứt xui lắm, thầy giải giùm em coi…

Thầy Phú Sĩ lấy lại phong thái, vẻ mặt nghiêm trang, thầy xoè bàn tay năm ngón dài, lần lần mấy đôt tay, miệng lẩm bẩm.
Ngọc đứng im thin thít, tôn trọng sự bói toán linh thiêng của thầy quay sang Ngọc, thầy chu chu mỏ khiêu gợi:
– Cái này “tiền hung hậu kiết,” báo hiệu Ngọc vừa gặp một chuyện không may, nhưng đã qua rồi, có quới nhơn độ.
Ngọc cúi đầu bẽn lẽn, nàng nói nhỏ: “Quới nhơn ở đây chắc phải là thầy.”
– Ngọc không tin thầy sao mà hỏi vậy?
– Hổng phải, nhưng Ngọc cần biết chắc để tính chuyện tương lai.

Nàng cố tình kéo dài chữ “tương lai” nghe cho có vẻ mịt mờ. Đàn bà thiệt khéo, khi họ mu~n làm nũng, họ có đủ mọi cách.

Thầy Phú Sĩ đột nhiên cười thành tiếng. Tự nhiên Ngọc cảm thấy xôn xao trong lòng. Nàng không biết thầy cười cái gì, nhưng có cảm tưởng là thay rất đồng ý những điều tính toán của nàng. Ngọc đâu có biết, thầy đang tưởng tượng cái tương lai clỉa Ngọc, nhịn không nổi nên thầy cười.

Lúc đó có tiếng chuông reo, báo hiệu ngoài cổng đang có khách.
– Có người đến coi bói đó thầy.
Nói xong câu, Ngọc biết mình hơi hố, Nàng chữa thẹn:
– Người ta đến nhờ thầy chấm tử vi chắc?

Nghĩ rằng gọi thầy là chiêm tinh gia hay thầy tử vi chắc thầy hài lòng hơn, vì xưa nay mấy thầy không thích ai gọi mình là thầy bói, kể cả khi mấy thầy đăng báo. Chữ”bói” dành cho người phàm phu tục tửgọi mấy thầy với ý móc lò. Vậy mà Ngọc cứ quên, rõ khổ.

Thầy Phú Sĩ đưa tay vuốt vuốt tóc, nhìn lại quần áo một lượt, xong chậm chạp tiến tới cửa trước.

Cái kiểu xoay lưng của thầy cũng rất điệu bộ. Ngọc nhìn theo thầy, lòng dạ bâng khuâng. “Một tài hoa như vậy ai gặp chắc phải phúc đức lắm.” Lòng ham muốn “ăn thịt Tam rạng” tự trong Ngọc chồi ra một cách đen tối Với Ngọc, thầy có vẻ “o-ri-gin” lắm. Nghe nói thầy ăn chay. Ngọc thở hắt mạnh ra, cố xua đuổi dục tình đang lợn cợn nơi lòng người con gái một con. Mặt Ngọc đỏ một cách mất trật tự. Đàn bà khi họ nghĩ tới dục tình, họ biến sãc một cách nhanh chóng. Ngọc đang ở trong tình trạng này. Nàng nuết ực nước micng, đưa lưỡi liếm môi, có một chút cảm giác yêu đương hàm thụ chạy rần rần trong cơ thể xuân thì của Ngọc.

Những bứt rứt đó, xui khiến Ngọc bạo dạn tiến về phía trước. Nàng nhìn phòng khách qua một bức màn. Ngọc tò mò muôn biết coi thầy Phú Sĩ tiếp khách như thế nào. Cách đây cũng khá lâu, khi còn ở share nhà Toàn, Ngọc có nhờ thầy xem quẻ. Nghe thầy nói, có vẻ rất là “kỷ luật” về chuyện những người đi coi bói. Thầy bảo: “Dù vợ chồng cha mẹ cũng không ai được nghe chung chuyện bói toán của ai.” Bây giờ ở đây, chắc cũng tà duyên phần. Ngọc được về ở trọ nhà này, chuyện nghe lén trước sau gì cũng xảy ra. Sẵn hôm nay thầy quý trọng mình, ưu ái mình, mình cũng nên biết chút chút coi ra sao.

Khách là một phụ nữ khoảng trên dưới bốn mươi, ăn mặc sang trọng, môi son má phấn loè loẹt. Nhan sắc cũng còn rực rỡ lắm, nếu không có thân hình hơi đẫy đà thì người đàn bà này thuộc loại khá đẹp.

Sau khi chào hỏi qua loa thăm dò tiểu sử, thầy đứng dậy lấy tấm bảng “miễn tiếp khách” để trên đầu tủ mang ra treo phía trước cửa. Lối làm việc của thây cũng rất khoa học, khi thầy đang bận, thầy không muốn ai quay rầy, thầy treo ‘~miễn chiến bài.”

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.