Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

* *
Mất ngủ suốt đêm, nên hôm nay Ngọc dậy rất trễ, qua cái lỗ nhỏ xuyên vách, Ngọc thấy phòng bên cạnh đã có ánh sáng đèn. Nhìn đồng hồ, đúng giờ Ngọ. Nàngvươn vai xua đuổi nỗi uể oải đang vướng vấp trong người.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Có tiếng nói khá lớn phía bên kia phòng coi bói của thầy lọt sang:
– Thầy thương tôi, thương đám con của tôi, tôi thiệt không ngờ…
Rõ ràng đó là tiếng của một ngươi đàn ông lạ, không phải của thầy. Ngọc lại tò mò đưa mất qua lỗ nhìn. Lúc đó có tiếng thầy cất lên phân trần:
– Tôi không bao giờ thích loại đàn bà như vậy, nhất là nghề của tôi, một nghề dính dáng tới đạo đức và tư cách làm người.
– Không phải, ý tôi không phải muốn nói thầy, tôi biết thầy có bao giờ làm như vậy đâu, tôi muốn nhờ thầy khuyên can con vợ tôi, nó tin tưởng thầy lắm. Suốt ngày chỉ nhắc tới tên thầy.

Thức dậy, chưa kịp đánh răng rửa mặt, Ngọc đã nghe lỏm bỏm cuộc đối thoại cà giựt của thầy và người khách phòng bên, nàng ngôi lì luôn tại chỗ, không xê dịch đi đâu có cái gì đó đang kích thích trí khám phá của nàng. Thường thì, khi thầy coi bói đàn ông trong căn phòng đó Ngọc ít để ý tới, hôm nay vô tình nghe mẫu đối thoại của hai người đàn ông có vẻ gì lạ lạ nên Ngọc nghe tiếp. Khách là một đực rựa trên dưới bốn mươi, Ngọc không nhìn được rõ mặt, chỉ thấy con mắt và nghe giọng nói hơi trầm, nàng hình dung và đoán đại ra như vậy. Bởi Ngọc dậy muộn không theo dõi đầu đuôi câu chuyện giữa thầy và khách, từ chỗ đó nàng rất mập mờ trong hiểu biết câu chuyện. Tuy nhiên Ngọc có cảm tưởng người khách này đang than thở về gia đạo của ông ta, than thở klểu oan trách chử không phải là coi bói như những người khách bình thường khác. Chừng nửa phút trôi qua, không có tiếng nói phía bên kia dội sang. “Có lẽ hai người đang suy nghĩ hướng giải quyết.”
Tiếng người khách khởi đấu lại:
– Thầy nghĩ coi, ở với nhau hơn chín năm rồi, hai mặt con với nhau. Tôi lúc nào cũng chìêu chuộng vợ con. Hồi vượt biên, đem theo được qua đây ba chục cây vàng. Sang xứ người, vợ tôi thích nghề may, tôi đã cố gắng mở cho bả một shop may, công việc làm ăn mỗi ngày mỗi phát triển. Về mặt tìên bạc, vật chất lúc nào cũng dư dả. Tôi ở Việt Nam cũng vậy, tôi có tới ba tiệm cầm đồ lận. Bả lấy tôi lúc trẻ măng đã làm chủ tiệm rồi. Lúc đó tôi thường đi thầu xây cất, lâu lâu về nhà một lần, vậy mà cũng hạnh phúc quá chừng. Bả muốn đứa con đầu lòng là trai, tôi cho bả một đứa lìên, bả muốn đứa kế là gái, tôi cũng đáp ứng ngay. Ông trờí lúc đó thiệt là có mắt.
Khách ngừng lại thở dài tiếp:
– Vậy mà qua bên đây có mấy năm, bả đổi tính liền.
Khách chắc lưỡi:
– Cũng tại tôi, nghe người ta nói bên Mỹ này không nên có con đông, tụi tui thấy cũng có lý, nên tính chuyện cai con. Nhưng vì thương vợ, sợ đàn bà cai đẻ, cột này, cột nọ, sinh biến chứng tội nghiệp, chính vì vậy tôi hy sinh cái phần của mình, cắt ống dẫn tinh…
Thầy Phú Sĩ vỗ tay xuống đùi một phát: .
– Trời ơi, bên đây thuốc ngừa thai thiếu gì, bày đặt cắt với cột làm chi.
Thầy nhấn mạnh:
Tôi là thầy tướng tôi biết, trời đất sinh người ta ra sao để vậy đừng cố bày đặt thêm bớt.
Người khách cắt lời thầy, giọng ảo não:
– Tôi cũng biết vậy chớ, nhưng nói chung là cũng vì thươngvợ, sợ bả bị biến chứng nên tôi đành cắt của mình vậy thương vợ như thế, thầy thấy có gì trật đâu, vậy mà, không hiểu tại sao từ ngày cắt ống dẫn tinh, tôi yếu hẳn về mặt sinh lý và đến nay thì coi như…
Khách nhỏ giọng xuống:
– Tôi gần như liệt luôn…
Hình như, tới đây khách xúc động… ông ta nghẹn ngào… Thầy thấy khách muốn khóc, thầy cũng im lặng.
Thầy đưa mắt nhìn trần nhà, tay thầy bấm bấm mấy đốt, bỗng thầy lên tiếng, vẻ nghiêm trọng:
– Thôi phải rồi, anh bị nghiệp rồi.
Khách chưng hửng hỏi lại:
– Nghiệp gì vậy thầy?
Thầy trầm ngâm một lát:
– Xin lỗi anh đừng giận, thì tôi mới dám nói.
– Có gì đâu thầy, thầy thương thầy giúp thôi.
Tiếng của thầy rời rạc từng chữ:
– Cái nghề cầm đồ của anh hồi ở Việt Nam đó…
Tới đây thầy bỏ lửng câu nói. Khách giựt thót mình:
– Sao thầy, việc làm ăn lương thiện, dính đấp gì tới cái nghiệp thầy?
Hình như thầy nhoẻn miệng cười, rồi thầy hớp miếng nước:
– Đó, chính từ cái chỗ đó, người không rành về âm dương dịch lý, tưởng cái cũng trôi, cũng xuông xẻ, nhưng trong cõi đời tlày, mọi việc đều có nguồn gốc của nó. Anh biết không, cầm đồ cũng chỉ là một cách cho vay cắt cổ trá hình thôi, nó còn độc hơn cho vay nữa, đồ đạc người ta mình lấy, đưa tìên mượn ăn lời, cầm rẻ cầm mắc, chỉ mong người ta bỏ rồi chặt luôn. Anh thấy hôn, như vậy không phải là bậy à. Có vay có trả, hồi đỏ anh cho người ta vay, cho nên bây giờ anh phảì trả, đời là như vậy đó, người ta không trả mà anh phải trả…

Khách nghe thầy Phú Sĩ thuyết về cái luật nhân quả, đâm ra hết hồn quá xá, khách ngồi trầm ngâm, mắt lơ đãng nhìn, thỉnh thoảng thở dài. Bất chợt khách nhớ ra:
– Thầy nói tôi bị khổ bây giờ do vụ cầm đồ mà ra, vậy sao con vợ tôi lúc đó mới là vai chính, nó đứng tên mấy tiệm cầm đồ mà bây giờ không bị trả quả.
Câu hỏi gãi đúng chỗ ngứa của thầy, thầy nổ liền:
– Sao anh biết vợ anh không bị, chẳng hạn bây giờ, chị không còn muốn ở với anh nữa đó cũng là một bất hạnh.
Khách cướp lời thầy:
– Trời ơi, tôi bị quả báo là liệt luôn, còn bà ấy có bị gì đâu.
Thầy cười:
– Như vậy mới khổ, cũng như anh không ăn được, thấy bánh thì thèm, khổ có bao nhiêu. Còn bà vợ anh ăn được mà không có bánh để ăn, như vậy nhức nhối cỡ
nào?
Khách cãi lại:
– Ông trời nghĩ quả bất công, cung cùng làm nên tội tại sao không bắt cho hai người liệt luôn cho tiện, như tôi bây giờ rối trí quá, biết tính sao, thây coi giúp giùm.
Thầy Phú Sĩ lim dim ra chiều suy nghĩ:
– Cách đây mấy ngày, vợ anh có đến đây nhờ tôi coi tôi thấy đường gia đạo của bà có trục trặc, ý bà cũng muốn bước đi bước nữa.
Khách chồm lên hỏi:
– Rồi thầy nói sao?
Thầy Phú Sĩ trả lời chậm rãi:
– Ý trời, ý trời…
Chưa thỏa mãn với câu giải đáp như vậy, khách hỏi tiếp:
– Thầy cho biết lúc đó thầy khuyên vợ tôi như thế nào?
Thầy lại im lặng, hình như đang tìm cách an ủi khách. Phòng bên, Ngọc nghe lén từ đầu tới cuôi câu chuyện, nàng vả mồ hôi trán. Không phải chuyện của mình nhưng Ngọc cảm thấy có gì xót xa đang khuấy động trong lòng: “Tội nghiệp người dàn ông này quá, bị bệnh không mần ăn được, vì vậy vợ sinh lòng muốn bỏ.” Nghĩ tới dây Ngọc đâm giựt mình: “Chà, nếu mình ở trong trường hợp bà ta, mình cũng không biết tính sao”. Bà khách này còn ngon cơm và nức nở lắm. Cách đây chừng một tuần khi Ngọc mới dọn về nhà thầy Phú Sĩ, Ngọc đã thấy bà ta đến coi thầy, bửa đó, Ngọc cũng có nghe lén câu chuyện bà ta với thầy. Cũng bữa đó Ngọc nghe tiếng bà ta cười rất dâm dật trong phòng thầy. “Đàn bà, ôi đàn bà”. Tự dưng Ngọc có ý nghĩ dứng về phía mấy người đàn ông. Thiệt tội nghiệp. Trời sinh đàn ông hùng hổ vậy chứ lúc tiêu tùng thì không còn cựa quậy gì được đành trơ như gỗ đá. Đàn bà bất quá khi lạnh cảm không còn thích chuyện trăng hoa cũng không có gì biểu hiện rõ ràng. Ngọc nhớ lạl bài thơ của bà Hồ Xuân Hương:
“Một lỗ sâu sâu mấy cũngg vừa Duyên em dính dáng tự ngàn xưa
Vành ra ba góc da còn thiếu Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa…”

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.