Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Ngọc làm theo lời thầy. Chiếc mền dầy khá lớn. Thầy Phú Sĩ bị gói trọn trong đó. Đầu thầy lúc này lắc lắc nhẹ… Có lẽ thây hơi ngộp thở. Mà cũng có thể thầy khoái cái gì đó, thầy lắc lư thỏa mãn.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Khi trùm thầy xong, Ngọc ngồi yên, khiến thầy phải nói thêm:
– Ngọc hé mền cho nồi thuốc vào đi.

Phía trong hình như thầy đang động đậy. Có lẽ thầy đang cởi quần. Ngọc nhớ lời thầy nói hồi nãy. “Khi xông phải trần truồng cho các lỗ chân lông được thoáng và giải độc ra ngoài…”

Ý nghĩ này khiến Ngọc nóng hai bên thái dương. Mặt nàng ửng đỏ, hình như có một luồng điện hồ thẹn vừa chạy qua tâm não nàng. Ngọc bậm môi cố gắng gtứ mối xúc cảm không cho bộc ra ngoài. Người phụ nữnào cũng vậy trước ý nghĩ phải đối điện với sự trần truồng của một người khác phái, cho dù đối diện trong trí tưởng cũng cảm thấy nhột nhạt, lâng lâng một thích thú mơ hồ.

Thầy Phú Sĩ bây giờ không còn động đậy nữa, đang chờ đợi được Ngọc cho nồi thuốc xông vào. Nhưng chưa thấy gì, thầy giục:
– Ngọc cứ hé mền cho nồi xông vào, để thầy mở nắp.
Ngọc lúng túng, chiếc mền thì rộng, trùm quanh thầy Phú Sĩ, nàng không biết hé mở góc nào đưa vào cho thích hợp. Nàng câu giờ:
– Đưa vào chỗ nào thầy?
– Chỗ nào hổng được, thầy ngộp thở rồi đó.

Mà phía bên trong thầy ngộp thở thiệt, chưa cần thuốc xông mà mồ hôi thầy đã lấm tấm.

Ngọc hé nhỏ một góc mền đẩy nồi thuốc xông vào. Bàn tay nàng chưa kip rút ra. Đã có một bàn tay khác phía bên trong đè ấp lên. Tiếng nói thầy vọng ra:
– Nhớ nhớ khoan mở nắp để tử từ cho thầy. Hơi nóng mà toát ra một lượt chịu không nồi đâu.

Ngọc yên lặng không trả lời. Bàn tay Ngọc lúc bây giờ cũng chìu theo lòng nàng để yên trên nắp nồi cho thầy nắn bóp.

Đời Ngọc đã qua một lần lửa, đời tháy cũng phong trần quá độ. Vậy mà ở lúc này. Tự dưng hai bàn tay nhịp nhàng khoái cảm một cách kỳ lạ.
Thầy nắn nắn mấy ngón tay Ngọc. Giống kiểu thầy đang coi bói, chỉ khác là Ngọc ngồi phía ngoài mền, còn thầy trùm kín phía trong. Hơi thở thầy hình như nặng hơn, chiếc mền dầy phập phồng những khoản nhỏ. Rõ ràng hai ngưòi đang chơi với nước nóng. Nếu lúc đó không may nắp nồi bật ra thì cả hai sẽ bị bỏng nước sôi rất nặng. Không nói nhưng cả hai đêu giữ cứng nắp nồi, bản năng phòng thủ trong con người luôn luôn chồi ra trong mọi cảnh bất trắc:
– Ngộp quá Ngọc ơi, cho nồi nước ra đi.
Ngọc không trả lời, nàng làm theo lời thầy. Đưa nồi nước ra khỏi mền, Ngọc hỏi:
– Thầy chưa xông mà thầy.
– Ừ ừ, từ từ rồi thây tính.
Đến đây Ngọc đã biết là thầy tính cái gì rồi. Nhưng hình như nàng cũng đang thích thú “món tính” đó. Nàng chờ đợi. Thầy lên tiếng:
– Tự nhiên thầy chóng mặt quá Ngọc à.

Ngọc cười thầm, nàng nhận biết rõ ràng người đàn ông đang thiết lập một chiếc lồng “tình ái”, cánh cửa lồng đang mở chờ mồi. Bản tính khám phá của người nữ rất mạnh, nhưng khi đã tới mức, thì trở nên từ tốn còn đàn ông thì khác lại lúc nào cũng hăng hái dấn thân, đánh nhanh, đánh mạnh thiếu bền bỉ.

Thầy Phú Sĩ bình thường đạo mạo cốt cách bao nhiêu, nay thầy trở thành lụp chụp, nóng nảy, biến chế vụng về. Trong trí thầy, trước mắt thầy, chỉ còn là mục đích cần đạt, còn mọi kiểu cách kế hoạch thì sao cũng được.

Dù tình hình có vẻ căng thẳng, Ngọc vẫn giữ được chút bình tĩnh thường lệ, nàng đẩy nhẹ nồi nước xông vào gầm giường. Ngay lúc đó, một biến cố “trầm trọng” ngoài sức tưởng tượng của Ngọc tự nhiên xảy ra. Thầy Phú Sĩ nhưmột con thú xồng chuồng, thầy đứng dậy tung mền tróc qua ngoài. Người thầy trần truồng, da thit trắng bóc, những sợi lông măng nơi tay, nơi chân thầy dựng đứng lên, miệng thầy lảm nhảm m(ìý câu thần chu. Một thứ ngôn ngữ rất lạ kỳ. Ngọc chỉ nghe loáng thoáng có tên nàng trong đổ. Trước cảnh người đàn ông lộ liễu quá đáng như vậy, khiến lòng náo nức của Ngọc cũng bị chìm xuống. Nàng la trong cơn hốt hoảng:
– Thầy, thày, thầy sao vậy?
Thầy không nói một lời, đứng yên nhìn Ngọc trừng trừng. Một phút trôi qua. Ngọc đã muốn tung người chạy ra khỏi phòng. Đời nàng từ nhỏ tới giờ chưa bao giờ gặp cảnh nan giải trắng trợn như vậy. Bỗng thấy thầy khóc hu hu, thầy ngước mặt lên trời than:
– Em ơi, anh có tội với em lắm, mấy trăm nãm rồi em đi đâu, anh tìm em khắp cùng địa cầu. Em nỡ đành bỏ, anh sao em.

Đến đây Ngọc đứng sững như trời trồng, lời ta thán của thấy nghe áo não lạ lùng. “Mà thầy nói với ai vậy, chắc người đàn bà này với thầy đã có một thời mật thiết gối chăn”. Thay vì bỏ chạy ra ngoài, Ngọc đứng lại, nàng ngắm nghía thầy như ngắm nghía một pho tượng sống có linh hồn. Trên má thầy đã đẫm ướt vài giọt lệ. Khuôn mặt trong sáng đẹp trai tươi tỉnh của thầy như bị một màn sương phủ xuống, ủ rủ não nề. Thầy nói tiếp:
– Ngày xưa anh đã phụ em, anh đã làm khổ cả một đời em, em còn nhớ không. Anh đã đam mê bè bạn, đã đam mê vui thú, anh quên người vợ hìên suốt đời tận tụy hy sinh cho anh. Những nốt ruồi bất hạnh nơi phần thầm kín của em đã báo hiệu đìêu đó, anh cũng biết vậy. Sao anh lại không cùng em đi trọn đường tình, những vết sẹo nơi đâu gối em, anh đã nhìêu rân nắn nót si mê, không biết những dấu vết ấy có còn nơi em không?

Nghe đến đâu, Ngọc sững sờ. Nàng nhìn lại mình, rồi lẩm bẩm: “Không lẽ thầy nói mình, mình cũng có nốt ruồi nơi thầm kín, mình cũng những vết sẹo nơi đầu gối. Ủa mà sao thầy rành quá vậy.” Nàng nhìn thầy như đò hỏi, đôi mất nàng không còn hoảng hốt mà đã đổi thành dịu dàng thân thiết. Thầy Phú Sĩbiết được mình đã đánh trúng ruột gan người đối diện. Thầy đổi chiêu thức du kích thành trận địa chiến.
– Ngọc, Ngọc em. Người vợ thân yêu của đời anh. Năm trăm năm trước chúng mình có một tổ ấm ờ rất xa nơi này. Ôi cái kiếp đời ngày xưa trái ngang thay lại cho anh gặp lại em nơi này “Rõ ràng thầy đang bị ông nhập bà hành rồi”. Ngọc nhận định một cách tổng quát như thế. Ngọc nhớ lại khả năng độc đáo của thầy về vấn đề tìên kiếp và như vậy thầy đang soi lại tìên kiếp của Ngọc đây. Nhưng Ngọc vẫn thắc mắc. Tại sao ông bà nhập thầy lại nhập vào lúc thầy trần truồng như vậy.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.