Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Qua cái lần “xông thuốc” ái ân chụp giựt của thầy Phú Sĩ, Ngọc từ là một người ở share phòng đã bước lên giai cấp mới: Bà chủ nhà, chủ luôn cả thầy Phú Sĩ việc này chắc cũng do trời khiến. Lâu nay thầy Phú Sĩ là tay nhà nghề “hái hoa bẻ lựu” li chi. Ăn xong là chùi mép cái rột, thỉnh thoảng dỉnh sót lại chút mỡ, chứ không đến đỗi để kẹt phé. Vậy mà lần này không hiểu tại sao với Ngọc, thầy lại kẹt sợi tóc. Ở đời ai mà ngờ được tính toán cho mấy cũng không qua số mạng. Chính thầy là một nhà tướng số thì chuyện này phải được tin như vậy, khác với chuyện cỡi ngựa. Con ngựa chứng thường bị kềm bởi tên nài dữ. Đằng này thầy Phú Sĩ, một tay quái đản, lại phải khuất phục trước Ngọc, một thiếu phụ rất tơ lơ mơ đối với kinh nghiệm đời.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Khi người ta đã “ghiền” rồi thì cái gì cũng xơi. Trong trường hợp của thầy Phú Sĩ phải được phán đoán như vậy. Thầy thiệt là ghiền Ngọc. Một Ngọc thiệt thà, chân chất, tự nhiên, quê mùa, không biết đớm điếu là gì ơ nàng như cái bánh ít mới được bóc vỏ, ở đó kết tụ lại mùi thơm của đường tán, màu vàng của mía, ngọt bùi của đậu xanh, những nhấp nhô gợi cảm kỳ thú.

Chuyện thầy Phú Sĩ “ghiền” Ngọc và coi nang như chủ nhà đã là nỗi đau xót và bực tức cho một số các bà nguyên là nữ thân chủ của thầy. IIọ mớl chính là những người thắc mắc nhất, không hiểu tạl sao thầy Pnú Sĩ “tu tỉnh” nhanh như vậy. Họ âm thầm “nghiên cứu” về Ngọc. “Con mẹ này coi bộ chằn ăn trăn quấr” lắm sao, đã khiến cho thây Phú Sĩ, một yên hùng giỏi nghề “hái hoa bẻ lựư’ đã vội về hưu. Càng tìm hiểu đối tượng, họ càng ngỡ ngàng hơn. “Con đó chỉ là một người tỵ nạn mới tới, không tiền không bạc, nhan sắc thì cũng ở mức trung bình, cái độ “văm” của vóc dáng cũng không lấy gì làm nồng cháy cho mấy, vậy mà sao thầy lại mê nó?” Thầy mê tới độ bỏ bê công chuyện làm ăn bói toán của thầy. Người ta kể răng, bây giờ thầy lười tiếp khách lắm, hoặc thầy chỉ tiếp khách đàn ông hay mấy bà già trầu. Nhìêu người gọi điện thoại tới than phiền thì thầy tránh né, cho rằng đang cần tinh dưỡng tinh thần để viết một bộ sách bói dlch về Âm Dương Chấn Động Pháp. Thắc mắc như vậy cũng không phải là vô cớ, bởi kbông phải không có thầy, mấy mụ quái tặc này không tìm ra nơi khác giải trí trong lúc động cớn xuân tình. Nhưng ở thầy Phú Sĩ có những đlều rất đặc biệt khiến mấy bà nay rất “khoái” khi tới với thầy, nhất là nghề nghiệp của thầy, glống như một bức màn kín để che dấu nhưng tệ đoan tình dục nơi các bà.” Mấy ông đực rựa bên Mỹ này, thường rất dễ dãi để cho mấy bà vợ tới lui với mấy nhà chiêm tinh gia. Cấm gì thì cấm, chớ khi vợ đòi đt coi bói là mấy ông phải chìêu theo, đó là sở thích linh thiêng của mấy “mệ.” Có nhĩeu ông chồng bất lực tớỉ độ, biết vợ mình đi tới đó có cái gì trục trặc xảy ra nhưng cũng đành làm lơ, vì dù sao đối với bàng quan thiên hạ thì chuyện mê bói toán tử vi của mấy bà là chuyện rất thường tình. Có sứt mẻ một chút ái ân vì mất thầy thì cũng không ai biết. Thầy Phú Sĩ xưa nay nhờ cái “maque” này mà thầy đã chèo không biết bao nhiêu chiếc thuyền qua sông. Thuyền non, thuyền già, thuyền sồn sồn đủ cỡ, Nhờ ngụy trang dưới lớp con sông bói toán, thầy vớ được nhìéu của thơm như múi mít.

Nay tự dưng sau khi gặp Ngọc rồi, thầy “đóng cửa rút cầu”, đìêu này khiến mấy bà khách cửa thầy thắc mắc. Họ thắc mầc không biết “ở con mẹ Ngọc này có cái gì ghê gớm lắm sao mà thầy phải hy sinh cả “tình yêu và sự nghiệp” to lớn đến như vậy. Thầy vẫn hường trả lời một số thân chủ phái yếu ái mộ thầy khi gọi đến: “Bây giờ thầy đã quyết định rồi, số mệnh thầy phải lấy vợ mà vợ thầy là cô Ngọc hiện ở share phòng nhà thầy. Cô ta là Ngọc Nữ bị đầy, kiếp trước thầy làm chuyện không phải với nàng. Kiếp này thầy phải đền đáp lại.” Thầy vẫn mang chuyện linh thiêng trời đất ra làíà lý do giải thích tại sao thầy phải nhận Ngọc làm “bà chủ”. Nghe thì nghe vậy nhưng mấy “khứa” của thầy vẫn bán tín bán nghi. Họ không bằng lòng lối giải thích đó. Họ luôn cho rằng NGọc phải là một cái gì ghê gớm lắm, mới khiến thầy phải “chịu phép” như vậy.

Lời bàn vô tán ra quanh chuyện thầy Phú Sĩ “đớp” thiếu phụ ty nạn Ngọc mới qua làm bà chủ đã là một đế tài sôi động giữa sinh hoạt nóng bỏng ở vùng này. Thật ra, chính thầy là người trong cuộc, thầy cũng thắc mắc cho chính mình. “Không hiểu tại sao minh “chiư’ Ngọc quá, Ngọc bây giờ trở thành xương thịt của thầy. Đụng vào đâu cũng thấy đau, thấy mềm mại trơn tru, nóng nóng lạnh lạnh, tỉ tê, ai oán, não nề, bứt rứt nôn nao. Cảm giác tinh thần cũng như vật chất của thầy đối với Ngọc thiệt là khó giải thích. Cái áo, cẩi quần, bàn tay, đôi mắt của nàng, cái nào cũng khiến thầy muốn nổi lửa thiêu đết cả. Lạ lùng thiệt.

Riêng Ngọc, nàng lại mang những ý nghĩ rất bình thường khi được thầy thưởng thức, kể cả việc thầy Phú Sĩ quyết định thăng cấp “tại mặt trận” cho nàng được làm vợ thầy.

Người nữ nào cũng vậy, thường thì họ kiêu hãnh về nhan sắc của mình, về bí quyết khiêu gợi của mình. Cho dù họ đẹp kiểu “rất đàn ông.” Ngọc cũng mang ỷ nghĩ giản dị nhưvậy thôi. Nhưng trước sự tấn công tới tấp vũ bão của thầy Phú Sĩ, một nhân vật tên tuổi” tài hoa, danh vọng đầy đủ mà lại vội vã quấn quýt lấy nàng, quyết định “thăng cấp” Ngọc thành một thứ “vợ” thực thụ, Ngọc sướng nhất ở chỗ này. Ngọc cho ràng xưa nay mình coi thường mình quá, bây giờ thắng trặn này rồi, nhất là với địch thủ như thầy Phú Sĩ, Ngọc cảm thấy mình phải có một cái gì “ghê” lắm mớỉ được như vậy. Cái gi “ghê” đó đối với Ngọc thật mơ hồ. Nàng ngồi tưởng tượng lại lúc lâm trận với thầy Phú Sĩ, không biết “vũ khí” nào đã hạ thảy một cách dễ dàng như vậy. Ngọc quay lại khúc phim trong đấu về những “thế tấn công của thầy Phú Sĩ , thế phản công vô tình của mình. Nàng thắc mắc mãi: “Tại sao thầy chịu mình quá vậy?” Ngọc kết luận: “Có lẽ là duyên số”.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.