Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Ba người lững thững đi ra khỏi sòng bạc. Phía bên kia đường là một dãy Hotel đủ hạng. Dân cờ bạc “xin nhận nơi này là quê hương”, thắng hay bại gì cũng nhào
qua tá túc bên dó sau khi mỏi mệt.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Tuấn Vũ là một hướng dẫn viên rất nhà nghề. Anh đưa thầy và Bích Loan vào thẳng khách sạn “Ba Sao”. Người Mỹ quản lý khách sạn thấy Tuấn Vũ là “hi, hi” đúng điệu. Tuấn Vũ chỉ chỏ thầy Phú Sĩ nói vài câu gửi gấm, xong khều nhỏ thầy Phú Sĩ nói mấy câu chia chác tiền bạc. Rồi anh ta vội vã trở lại 5òng bạc. Trong khi đó, Bích Loan ngồi gật lên gật xuống ở dẫy ghế ngoài phòng khách, cơ hồ nhl~nàng đang ngủ ngôi. Người quản lý nhìn cô gái cười cười, quay sang Phú Sĩ đưa ngón tay cái lên trời ra dấu “tốt lắm”.

Mặc dầu thầy Phú Sĩ là dân “ong bướm” có hạng, nhưng khi tra chìa khóa vào ổ, tay thầy run run. Bởi thầy đang tưởng tương về thân thể của một phụ nữ Phi lai vlệt chtc hẳn có gì hấp dẫn lắm. Bích Loan nhướng nhướng đôi mắt lờ đờ. Nàng biết là đã tới phòng ngủ rồi, chỉ mong được vào đó “đánh” một giấc cho đã rồi hạ hồi phân giải.

Trong phòng đèn đã bật sáng sẵn đầy phú Sĩ đặt Bích Loan xuống giường nhịp nhàng đúng điệu hết chỗ nói.
– Anh gọi thức ãn cho em nghen.
Bích Loan lắc đâu, nól nhừa nhựa:
– Ngủ cái đã.

Con người quả là một sinh vật có khả nãng thích nghi và chịu đựng kỳ lạ. Nếu giờ này còn tiên và đang ngôi sòng, thì cỡ nào Bích Loan cũng mở mắt, binh bài li chi.

Nhưng khi đã hết tiền, thua bại rồi, cơ thể yếu hẳn ra, chỉ trông được nghỉ ngơi. Đây cũng là một yêu tố tâm sinh lý mà dân cờ bạc “gạo” dùng để khai thác. Thầy Phú Sĩ cũng thường nghe Tuấn Vũ nói: “Nếu mình muốn cờ bạc gạo, hãy chờ cái giấc khuya gần sáng, nơi nào thấy mấy tay cờ bạc có vẻ khờ khạo, vào đó đánh sẽ dễ thắng hơn.” Đìêu này thầy Phú Sĩ chiêm nghiệm qua nghề nghiệp của thầy cũng thấy đúng lắm. Con người có ba yếu tố cấu tạo nên sức mạnh đặc biệt: Thanh, sắc, thần (giọng nói, sắc khí và thần khí). Nếu sắc tản, thần lạc thì sự minh mẫn cũng chạy trốn theo. Cờ bạc ngoài hên xui còn phải biết tới tính toán và sáng suốt. Thức đêm, thức hôm, ăn uống bầy hầy, sức khỏe suy lụn thì
làm sao khá được?

Ngồi nghĩ ngợi nhưng mắt thầy Phú Sĩ cũng theo dõi động tĩnh của Bích Loan. Nàng như một thây ma chết nằm ngay đơ cán cuốc chỉ có cánh tay phải vung lên rắc rắc. Phú Sĩ ghé sát mặt vào nàng, hỏi ý. Bích Loan nói:
Tắt bớt đèn đi chói lắm.” Thầy vội vã làm theo lời người đẹp, cũllg không quên lợi dụng lúc này hôn một phát lên má, mở đầu cho chiến dịch “lai rai tà tịt.”

Chiếc giường rộng hai người với nệm gối trắng tinh, màu hồng của quần áo Bích Loan nổi bật hẳn lên rõ rệt. Sauk hi đèn tắt bớt, ánh sáng trong phòng mờ mờ lại, Màu sáng nơi Bích Loan chìm xuống, hình ảnh lúc bây giờ giống như một con cua đồng đang nằm trên bờ ruộng chờ luộc.

Để giảm bớt sự ctmg thẳng của thần kinh, thầy Phú Sỉ bật thuốc hút. Chấm đỏ nơi hai ngón tay thầy như con mắt lửa đang đổ quạu, chực chờ đâm thầng vào nghêu sò ốc hến cho bớt nóng nảy. Bích Loan thỉnh thoảng cựa mình. Thầy Phú Sĩ lấy tay vuốt vuốt tóc nàng. Người đẹp thl lúc nào cũng ngon hết.” Tóc Bích Loan tuy hai ngày không tắm gội nhưng vẫn mịn màng, có chút mùi thơm từ đó toát ra. Thầy Phú Sĩ hít hít mdy phát. Có lẽ cúng từ yếu tố tâm lý gây ra, “cái gì mình khoái thì cái đó tốt thôi”. Đôi mắt Bích Loan nhắm kín, để lộ một vòng cung đen nổi mờ trên đó. Thầy Phú Sĩ nghĩ rằng dó là mắt “Liêm Quang”, theo tướng pháp thì người đàn bà này lãng mạn, nhưng quý phái.

Thưc sự, trong đời làm thầy của Phú Sĩ, ái ân vụng trộm tùm lum, nhưng thường là ờ phòng nhà thầy. Bối cảnh phòng ngủ đối với thầy là một kích thích mới. Nhất là với cô gái Phi lai Việt, tướng tá mum múp, không cao không thấp, cũng nhờ nàng mải mê cờ bạc trác táng nên không cần đai-ết mà thân hình vẫn thon thon nẩy nở theo tỷ lệ thuận của sự ăn thua.

Mải mê nghiên cứu trận địa, bây giờ thầy Phú Sĩ mới nhớ tới cái Tivi đặt cao giữa phòng, chiếc “remote control” để trên “table de nuit”. Thầy đưa tay quơ lấy, tay kia nắn nhẹ trên bắp vế Bích Loan.

Bích Loan cựa mình rồi ngủ lại. Phía trên màn ảnh truỳên hình cũng vừa chuyển đài theo sự tháy máy mấy ngón tay của thầy Phú Sĩ trên mảnh control, thiệt là một trùng hợp kỳ lạ: Màn ảnh cũng diễn ra một sòng bạc có một em thua bạc đang ngồi thở dốc, rồi anh kép đưa em vào phòng ngủ. Bích Loan lại nhúc nhích, có lẽ do bàn tay của thầy bóp quá mạnh lên đùi nàng. Đôi mắt thây thì hướng nhìn cảnh cụp lạc trên Tivi còn bàn tay thì sờ soạng ẩu lên “khúc củi” Bích Loan. Tới màn đào kép trên Tivi hôn hít, thầy cùng áp mỏ vào má em thực tập. Nếu có cái máy quay phim lúc này để giữ lại hình ảnh của thầy Phú Sĩ, chắc người ta buồn cười lắm. Bình thường thầy đạo mạo bao nhiêu, bây giờ thầy rạo rực như khỉ ăn phải ớt. Vừa muốn đánh thức em dậy, vừa sợ em cự nự, thầy đang ở thế dơ cao đánh khẽ. Ác hại thay, lúc đó trên Tivi cảnh cụp lạc càng diễn ra hăng hơn, anh kép níu cổ chị đào vật lộn như điên. Thầy Phú Sĩ trước cảnh đó lửa lòng phun ra phừng phực. Thầy cà giựt cà glựt như một người mắc kinh phong. Trong phòng mát lạnh mà thầy toát mồ hôi. Sự thật về con người trước tình dục biểu hiện ờ thầy một cách rừng rú. Tuy nhiên, nhờ có “ăn học” nên thầy cũng chưa dám “cắn đại” em. Thầy thuộc “tuýp” người tĩnh trong động, động mà tĩnh, nghĩa là thầy áp dụng tối đa “Âm Dương Chấn Động Pháp”.

Đột nhiên, lúc đó có điện thoại reo. Thầy phú Sĩ hơi lấy làm lạ, để chuông reo một hồi lâu, thầy nhấc lên. Phía bên kia đâu giây là tiêng của nhà báo Tuấn Vũ: “Alô! Vũ đây! Sao? Làm ăn chưa? Mình nãy giờ bại quá”.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.