Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Giờ đây lớn rồi, cuộc đời thăng trầm, ăn nên làm ra, lại là “sư thiên hạ. Khi nhìn lén Bích Loan tấm, “người bạn đời” của thầy tính cũng giống ngày xưa, nghĩa là “hỗn hào” một cách cực đoan. Chỉ khác có cái là không bị ai bắt gặp, thầy một mình khom lưng, một mình tỉ tê khoái trá.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Không hiểu vì’vô tình hay cốý, sau khi gội đâu xong, Bích Loan không còn đứng tấm nữa, mà nàng ngã ngửa ngồi nghiêngxuống sànbồn. Ouang trườngmất thầy Phú Sĩbi thành bồn che khuất phân nửa. Thầy khó chiu, rướn rướn người lên, cố nhìn để thông suết, Trong đây, Bích Loan dường nhưhiểu ý, nàng cong cong đôi giò kiểu con cào cào búng gió. Lúc giương ra lúc rút vào. Cái chữ V nơi đùi gối nàng lúc hở lúc khép linh động lạ thường. Thầy Phú SI chép miệng nuết nước bọt. Nhìn sắc diện nàng bề ngoài, lúc ở sòng bài, mặt mũi Bích Loan da ngãm ngãm dòn. Nhưng ở đôi giò nàng thật là tương phản, trắng một cách nõn nà. Nhất là đôi bàn tay, thỉnh thoảng nàng vuốt vuốt lên đùi theo kiểu người ta lột da ếch. Thầy Phú Sĩ muốn đứt gân luôn.

Rõ ràng anh hùng hào kiệt cỡ nào, gặp cảnh này cũng bi lụy ngoại trừ các chàng bị bệnh “ngủ giấc ngàn thư.

Giỡn nước, tắm gội đã đời, tay kéo khăn để lau, miệng hát nho nhỏ bản nhạc “Tình Cho Không Biếu Không” cả lời Việt lẫn ngoại quốc. Bích Loan thiệt là quá quắt Cái mỏ nàng chu chu, phát âm lờ mờ, nàng sửa lời bản nhạc ngược lại: Tình cho không, không biêú…Tình cho không, không biếu…” Nghe đến đây, bản nãng tự vệ của thầy Phú Sĩ thức dậy, thầy giựt mình, đưa tay nhón vào túi quần, sờ sờ cái ví.

Cách lau khô kiểu cọ của Bích Loan cũng rất ư độc đáo nàng quấn khăn nhỏ lại, đưa vào những kẽ hớ của cơ thể, kéo tới kéo lui, nhất là ở hai bên nách, giống như người thợ kéo cưa. Cơ thể người ta, người ta kéo, vậy mà thầy Phú Sĩ cứ tửng từng tưng người. Thầy tưởng tượng có tiếng động phát ra từva chạm của thịt da Bích Loan vào khăn tắm. Và chiếc khăn đó, chắc chịu không nổi, cháy mất. Không hiểu vô tình hay do lau mạnh quá, chiếc khăn lô1tlg rơi xuông phía chân nàng Bích Loan khom người xuống, chổng mông, nhặt lên. Kiểu nhặt khăn của Bích Loan từ từ chậm chạp, khiến đôi mông nàng nổi bật lên trên thành bồn như một đường chân trờỉ cắt ngang đồi núi trọc. Một tay nhặt khăn, tay kia xoa nhẹ lên đó. Thầy Phú Sĩ suýt xoa một mình khe khẽ “Ôi! cuộc đời?, Thầy than thở một cách vô thưởng vô phạt. Hơi thở thầy lúc bây giờ đã nặng hơn, tim thầy đập vô trật tự. Đôi con ngươi thầynổi những lằn gân đỏ muốn nứt ra. Hai bên thái dương thầy nóng bừng bừng như bị ai xoa đầu trên đó.

Thầy Phú Sĩ không còn cầm lòng được nữa. Thầy xô cửa cái rẹt, bước vào nhưmột dũng tướng biết ràng trước sau gì cũng phải lâm trận. Bích Loan ngước mắt nhìn thầy không chút bối rối. Nàng đưa mắt cười tình, khiêu khích. Thái độ này làm thầy Phú Sĩ hăng hái thêm; nhưng đối với thầy cảnh đánh trận trong bồn tấm chưa quen mấy nên thầy hơi ngượng ngập. Thầy buột miệng khen một cách thừa thãi:
– Em đẹp quá?
Trong khi đó Bích Loan vẫn tiếp tục kỳ cọ, như không có người, tuy nhiên, theo bản năng người nữ, nàng săn sóc cơ thể một cách ẻo lả hơn, không phung phí như lúc trước. Tâm lý con người ai cũng vậy: úp úp mở mở thì nhướng mắt ‘nhìn, khi được cho phép bạch trực thì lại chết trân. Thầy Phú Sĩ không biết mình phải hành động đầu đuôi ra sao cho hợp với cảnh này. Chỉ biết dùng lời lẽ để trấn áp sự lúng túng:
– Em tắm lâu quá không sợ lạnh à?

Bích Loan lại im lặng, như chừng không nghe. Thầy nói mặc thầy, chỉ có tiếng nước chảy lỏn tỏn trả lời. Chừng Bích Loan lên tiếng, mượn thầy lấy giúp bộ quần áo, tháy mớí hơi bình tĩnh trở lạ. Mấy lá bài, mấy quẻ bói Âm Dương Chấn Động Pháp của thầy lúc này biến đi đâu mất, chỉ còn lại vẻ lờ đờ của một người say sóng.

Trong khi Bích Loan đang mặc quần áo, thầy bậm gan đưa tay sờ soạng đại lên cơ thể nàng. Thấy Bích Loan không phản ứng, haí bàn tay thầy tháy máy liên hồi, giống cái bàn nạo cào trên mu cơm dừa. Nãy giờ hai bàn tay thầy thất nghỉệp, nay được chủ nhân ông cho phép, nên co dãn thật mau lẹ. Một phút trôi qua, Bích Loan không nói tiếng nào. Nàng dể cho th’ây nổ máy tự do tại chỗ. Chừng thầy muốn “đạp ga” ăn thua đú, Bích Loan bỗng đưng đạp thắng lại:
– Từ từ chứ anh, ra ngoài giường cho êm ái và thoải mái hơn?
Thầy khựng lại cười ruồi:
– Ăn thua gì em, đâu cũng vậy mà!
Bích Loan chống chế.
– Nhưng em không thích ở đây, chật chội và chèm nhẹp quá.
Bích Loan đẩy đẩy thầy ra khỏi buồng tắm, một tay quàng lấy cổ thầy ra chìêu âu yếm:
– Anh chờ em xấy tóc cái đã.
Thầy Phú Sĩ tiu nghỉu đi lại giường ngồi mà lửa lòng vẫn còn hừng hực cháy Bích Loan ngồi xoay mặt vào gương, tiếng máy xấy kêu rè rè hơ vào tóc. Thầy ngồi một mình ngứa ngáy như bị ruồi bu mép tai. “Hôi nãy tưởng đã xong rồi, con nhỏ này thiệt điệu bộ không đúng cách” thầy râm bầm.

Chờ cho thầy ngã bật xuống giường nằm, nàng mới rời gương tiến tới. Thầy Phú Sĩ giả vờ nhấm mất mệt mỏi. Bích Loan chu cái mỏ nàng dài ra, đặt chiếc hôn nồng nàn lên mí mắt thầy. Như có luồng điện chạy rần rần trong cơ thể, thầy gịt đâu nàng xuống đáp trả tới tấp. Bích Loan thuộc giòng giống “quý phái” nhưng lăn lộn với trường đời khá nhìêu nên chưa chi nàng đã đánh vào yếu huyệt thầy. Mí mất của con người được cấu tạo bởi những tế bào bọc bàng lớp da mỏng trên đó, có huyệt đạo “Bích Cô”, trong châm cứu học thì con người có cửu huyệt khoái cảm, mà mi mắt là một, âm dương chạm nhau trên đó, cũng nhưmèo liếm mỡ, vừa mát, vừa trơn tru nhưng lại tạo ra một cảm giác rất bén.

Bây giờ Bích Loan gần nhưbật đèn xanh hoàn toàn. Thầy Phú Sĩ tha hồ sờ soạng kiểu người mù tìm chén. Lớp qùân áo mỏng của Bích Loan bị thầy đàn hạ uy di thiếu đìêu muốn rách ra. Nàng ưỡn ẹo, cong lên bật xuống, thầy khoái tỉ áp dụng “khóa La” đàn liên tu bất tận. Bài bản bao nhiêu năm lặn lội trong nghề bói toán, “lai rai tà tịt” với phái nữ, thầy quên mẹ nó hết. Thầy đàn, thầy khảy theo kiểu tự do, không có lúc nào “Slow” cả thầy chơi toàn điệu Fox, đến khi mệt mỏi, thấm thía mới chịu hạ xuống nhịp bốn, thể “Cha Cha Cha”.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.