Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Bích Loan cũng không phải là tay vừa, nàng không để cho thầy đàn bừa bãi như vậy được. Nàng tự động đìêu chỉnh phím đàn của thầy không cần hỏi ý: “Phải nhặt khoan chớ anh”. ý nàng nói “Bài bản nào cũng vậy, phải có mở, có diễn rồi mới kết. Không lẽ khi đánh bạc, bắt được bài thầy hạ xuống cái rụp, còn phải binh nữa chứ, nhất là phải bắt mạch đối phương xem bài tốt, bài xấu bốc lên để xuống rồi mới khui. Chơi bài như vậy mới sướng, mới đáng đồng tĩen bát gạo”.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Rõ ràng của lạ bao giờ cũng gây kích thích và tạo cảm giác mông lung hơn. Bích Loan càng muốn từ từ, thầy càng xông xáo một cách rất hỗn. Ngũ giác quan của thầy hoạt động lộn xà-ngầu. Thầy lặn, thầy hụp, thầy làm chó tru mèo hửi, đủ món ăn chơi. Bích Loan quả là rất khéo trong vai trò làm con mồi. Nàng vùng vẫy đúng cách, khi cương khi nhu, khiến thầy Phú Sĩ khi chộp trúng, khi chộp trật. Trật vuột nhưvậy quả là một nghệ thuật khiến cho đl)í phương chết lúc nào cũng không hay.

Thời gian đối với Phú Sĩ không còn quan trọng nữa. Ba cây kitn đồng hồ trong lòng tháy bây giờ đã chết hết hai, chỉ còn cây kim gió hoạt động. Không hiểu h~ôi xưa, ai nhè đặt cây kim chỉ giây là cây kim gió, thiệt trúng quá chừng trong trường hợp này. Nó lật bật, không có vẻ êm đềm chút nào, đến lúc c’ây kỉm gió găy đi, chiếc đồng hồ tưởng chừng như chết. Nhất là ở cây kim chỉ giờ, nó có hoạt động nhưng uể oải chậm chạp quá, cơ hồ không thấy nhúc nhích. Thầy Phú Sĩ quần thảo cho đã, rồi nằm thẳng cẳng thở dốc. Trong khi em Bích Loan vẫn tươi tỉnh như thường. Bây gỉờ nàng nghĩ vơ vẩn: “Không biết anh chàng này còn “động đia” không, để mình còn gỡ gạc chớ làm tấm thớt cho thằng chả chặt đã đời, nhè gặp dao cùn thì uổng công.” Nàng chỉ nghĩ tới chỗ uổng công thôi, chớ không thấy phí sức chút nào. Riêng thầy Phú Sĩ thì mơ mơ màng màng, sau khi “thuỳên ra cửa biển” đã thấy đuối sức, hai con mắt thầy chỉ muốn khép lại nghỉ ngơi. Vậy mà lòng tham lam nơi thầy cũng chưa trốn mất. Thầy vẫn còn gác chân lên người Bích Loan, nhịp nhịp ra cái đìêu “ta còn sống đây”.

Cờ bạc ky “cái vụ đó”, người ta nói cũng đúng thiệt. Dân đá gà, đá cá, đua ngựa, đánh bài, hễ tối nào lên “dàn phóng” là y như rằng, nếu sau đó, đi chơi. đen đỏ thế nào cũng thua.

Sau khi “đã đời” với em Bích Loan, mất tí tlền còm cho em, thầy Phú Sĩ trở lại sòng bài với ý đinh gỡ lại “vốn”. Thầy nhào vô xòng bài cào ba lá, hy vọng đánh nhanh đánh mạnh để còn rút. Chỉ chừng một giờ sau, thầy cạn láng. Tim đến bàn phé, thầy thấy Bích Loan cũng te tua chực gạ gẫm một thàng cha sồn sồn mượn tìên.

Hết tìên rồi, bụng thầylại cồn cào đói. Nhà báo Tuấn Vũ nãy giờ cũng mất tiêu không thấy bóng dáng. Thầy đâm bơ vơ giữa cảnh đỏ đen. “Có lẽ nó chờ mình lâu quá, phần hết tìện, nó đã phi về rồi”.

Đời nghĩ cũng thiệt buồn. Hôi đi lên xòng bài xông xáo hăng hái bao nhiêu, bây giờ tiêu đìêu, ai oán bấy nhiêu. Thầy nghĩ vậy mà cũng đúng thiệt. Trong khi thầy hú hívới em ờ Motel, Tuấn Vũ ờ lại sòng thua sạch sành sanh, chờ tháy, hắn ta cũng sốt ruột, cái cảnh không tìên chờ thằng có tìên để mượn mà người này lại đang lâm vào mê hồn trận thì thời gian trôi lâu lắm. Thôi đành bỏ thầy ở lại, lo phận mình trước đã, nghĩ thế Tuấn Vũ đã giông về trước.

Thầy Phú Sĩ thọc tay vào túi quần cho ấm bàn tay không, đi tới đi hli quanh mấy bàn bài, hy vọng có người nào ra về cùng đường xin quá giang theo. Gặp ai thầy cũng cười xã giao: “Khỏe hôn bồ”. Tay nào đang đỏ thì còn trả lời qua loa, gặp mấy người thua, chúng nghinh thầy như muốn chửi.

Cuối cùng, thầy cũng gặp một người khách cũ đã từng nhờ thầy xem bói trước kia. Anh chàng này ở miệt Santa Ana, cũng thua không còn một cắc, chở thầy về. Con đường Frceway 710 bây giờ lạnh và mênh mang theo tâm trạng người thua bạc. Có đánh bạc mới hiểu được tâm thần của kẻ hết tìên trên đường về. Lái xe như một kẻ không hồn, bao nhiêu thứ nợ nần hiện về trong óc bề bộn vợ con, những ưu tư về công việc làm, khiến người lái xe tay chân bủn rủn, anh chàng này “change lane” loạn cào cào khiến thầy Phú Sĩ muốn “té đí” trong quần. Lợi dụng đoạn đường còn dài, thầy nhắm mắt dưỡng thần nhưng chiếc xe cứ cán lane phụp phụp, thầy lại giật mình: “Sao lái được không bồ, để tôí tiếp cho”. Người tài xế không trả lời, đưa tay dụi mắt. Cử chỉ này càng làm thầy Phú Sĩ không an tâm. Thầy chỉ mong sao cho xe đến nhà được an toàn, rồi tới đâu thì tới.

Lúc trước, hồi chưa lấy Ngọc, thầy lẫm liệt hiên ngang, đi khuya về sớm một mình một động, không phải sợ ai, tìên bạc làm ra thầy xài tự do, vung ví cũng không e dè. Nay có vợ con rồi, tính thầy đổi hẳn, có cái gì ràng buộc khiến thầy ngan ngán. Giờ này mẹ con Ngọc còn đang ngủ, thầy len lén mở cửa nhà nhè nhẹ. Mấy ngàn bạc thua bài hồi tối chẳng cc t bao, nhưng thầy tiếc hùi hụi. Thầy chỉ sợ Ngọc biết được, nàng sẽ tỉ tê trách cứ, nói này nói nọ. Vào phòng rửa mặt cho tươi tỉnh lại, thầy đang nghl cách che chở cho cái chuyện đi đêm của thầy thếnào cho hợp lý với Ngọc. Nhìn vào gương, hai qùâng đen dưới mắt thầy hiện lên rõ ràng. Nlêm khoái lạc với em Bích Loan ở phòng ngủ chạy bay biến mất khỏi lòng thầy.

Phòng Ngọc khóa kín cửa phía bên trong, thầy không dám gõ, rón rén ra nàm trên ghế sa-lông, gác tay lên trán, suy nghĩ cách làm ăn sao để có nhìêu tìên như lúc trước. Nghề bói toán của thầy lúc này cũng xuống lắm. Con đường cờ bạc, nghe Tuấn Vũ nói thì khỏe lắm, nhưng mới đánh trận đầu chưa chi đã tan tác. Mà đã thua bạc rồi, làm ăn cái gì cũng uể oải hết. Nhưng nếu thua mà không gỡ thì nghĩ cũng tức.Bao nhiêu mưu trí mánh mung đồn vô óc thầy loạn xà ngầu. Thầy nghĩ tới tiệm Food To Go giao cho Ngọc, tìên thu bao nhiêu nàng cất hết, viện lý do lo tưưng lai cho con. Đìêu này cũng đúng thôi. Đàn bà họ lo xa.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.