Xem truyện tranh nhật bản 18+ hoc sinh phịch nhau cực hấp dẫn

Trong khi đó, Ngọc nằm trong phòng trằn trọc, nhớ tới thân phận của mình: Có tí nhan sắc, khôn khéo vừa phải, kiếm một tấm chồng để nương tựa tấm thân đâu phải là khó, vậy mà cứ gặp phải những ngườl mà mình không hài lòng đeo đuổi. Đàn ông Việt Nam trên xứ Mỹ này thay đổi nhìêu thiệt, hình như họ chỉ muốn “chơi chạy.” Thàng cha nào thấy mình, chỉ muốn “phóng dê”, và chỉ thích một cái gì đó ở nơi mình. Có thằng nào đề cập tới việc ăn đời ở kiếp với mình đâu. Nghĩ tới nghĩ lui Ngọc thấy: “Mỹ đâu phải là thiên đưò”ng như người ta nói, phải nói là khiêng giường thì mới đúng.” Ai cũng muốn khiêng cái giường của người khác về nhà mình, để mà nhún nhẩyvật lộn, tới chừng nệm rách rồi mang đem đi giục bỏ ở Goodwill cho người khác thích mua đồ cũ mang về xài.

Phim phang em cực đẹp nhiều nước
Phim hay nhất
Tải về máy xem cực hay

Nghe tiếng lục đục ờ phòng ngoài, tiếng bước chân không đêu, cà giựt cà giựt, Ngọc biết là Toàn đã về. Nàng tắt bớt ngọn đèn lớn, bật sáng bóng đèn ngủ. Con Ngọc nầm phía trong, với khuôn mặt thơ ngây, hơi thở đều đặn, tròng nó vô tư quá chừng. Trong khi Ngọc vật lộn với những phìên toái và ưu tư của cuộc đời thì nó ngáy một cách tự nhiên dửng dưng.

Có tiếng gõ cửa phòng Ngọc. Toàn đang đứng ở đó. Ngọc làm thinh như ngủ. Toàn lên tiếng nhừa nhựa:
– Ngọc ơi, có việc này hay lắm, ra nói cho nghe.

Đáng lẽ tiếp tục giả vờ đã ngủ, nhưng sợ Toàn gây ra tlếng động hoài, con sẽ thức giấc, tội nghiệp nó quá. Ngọc sửa lại áo ngủ, tiến tới cửa hỏi khẽ vọng ra ngoài:
– Cái gi đó anh Toàn?
– Anh muốn bàn chllyện này với Ngọc.

Trong khi chờ đợi, Toàn đến tủ lạnh rót thêm một ly rượu nữa. Anh ta cung không quên ]ấy một ly rượu cho Ngọc. Khi Toàn trở lại phòng khách, đã thấy Ngọc ngồi sẩn ở đó rồi. Toàn cười ruồi xã giao. Đúng là nụ cười ruồi thiệt. Cái kiểu cười rồi nín ngay, giống con ruồi chớp cánh bu hột mít rồi bay.

Đẩy ly rượu về phía Ngọc, Toàn nói giọng khô:
– Uống chút đi Ngọc, rượu nho loại nhẹ.

Ngọc yên lặng đưa tay phủi miếng giấy vụn ở đâu bay tới bám vào đùi. Toàn tự nhiên thấy khoái được làm bàn tay đó quá. Vuốt đùi đàn bà là một thích thú vô cùng. Bởi vì có cái đùi, mới sinh ra cái khác. Cái đùi giống như con sông dẫn tới giòng suối, sỏi đá nhấp nhô, cây cỏ mượt mà. Con sông mà khô quá thì suối cũng cạn, cây cỏ cũng tiêu đìêu. Khi người ta mà khoái một cái gì rồi, đầu óc chỉ tập trung tới chuyện đó. Thấy cái gì cũng hiện ra cái ấy, kiểu liên tưởng chủ quan.

Khi Ngọc ngước lên, bắt gặp cặp mắt Toàn đang chĩa thẳng nơi đùi, phản ứng tựnhiên làm nàng khép hai chân lại Cái khép hơi mạnh, kêu soạt một phát. Toàn bẽn lẽn cầm ly rượu nốc một hơi. Ngọc ngáp một cải chán ngán. Dưới mắt người đàn bà, đàn ông nào mà họ không ưa thích, mọi hành vi cử chỉ của người đó vô duyên cục mịch kỳ lạ.
Toàn nhắc lại:
– Uống chút rượu đi Ngọc.
– Cám ơn anh, Ngọc không biết uống rượu.
Toàn khẩn nài:
– Rượu này dành cho những người không biết uống đó Ngọc.
Mặc cho Toàn nói, Ngọc lơ là nhìn Tivi ra đìêu đang theo dõi một pha gay cấn.
Chờ hơi khá lâu, chưa thấy Toàn nói đìêu gì lạ cả, Ngọc lên tiếng:
– Anh nói, anh có cái gì muốn nói đó anh Toàn.
Bây giờ Toàn mới nhớ ra cái chuyện mình muốn bày đặt lúc nãy, anh ta há hốc mồm:
– Ờ… ờ…
Xong Toàn lên giọng:
– Thấy Ngọc qua đây cũng lâu rồi mà chưa biết lái xe, ành tính sẵn dịp ngày mai này, bắt đầu nghỉ vacation, anh sẽ tập cho Ngọc để biết đi đứng với người ta.

Rõ ràng Toàn gãi đúng chỗ ngứa của Ngọc. Từ lâu rồi, thấy bạn bè qua một lượt, ai cũng có xe cộ, lái đi chỗ này chỗ nọ vi vút~ còn mình thì cứđi xe buýt hoài, chuyện gì cũng nhờ vả người ta thiệt phìên. Lời mở hơi của Toàn thật là đúng chỗ. Nhưng nhớ tới chiếc xe của Toàn quá rộng quá dài. Tốt hơn nên ố~ nghị Toàn mượn chiếc xe khác nhỏ hơn dạy mình. Nghĩ vậy, Ngọc nói:
– Xe anh lớn quá, làm sao Ngọc học được? Phải chi có chiếc xe nhỏ hơn thì tốt quá.
Câu chuyện có vẻ suông sẻ, Toàn đưa tay đặt vào trán suy nghĩ. Bỗng anh ta à như tìm ra giải pháp:
– Anh sẽ mượn một chiếc xe nhỏ của người bạn để tập cho Ngọc.
Thấy không còn lý do để khiếu nại gì nửa, Ngọc bắt qua chuyện khác:
– Bộ nghỉ phép không đi chơi đâu sao mà tính chuyện lái xe?
– Chơi ở đâu cho bàng ở nhà mình..
Câu nói ngụ ý hai nghĩa của Toàn khiến Ngọc đâm ngượng. Nàng làm nghiêm mặt lại, vuết vuốt tóc như ngầm phản đối cái ý đen tốỉ của Toàn.

Ngay ngày sau đó, Toàn kiếm đâu được một mớ bài thi viết lái xe tủ, anh ta đưa cho Ngọc, chỉ bảo những mánh khóe học vừa nhanh vừa gọn. Lơi vào ý ra, Toàn cố gắng tạo một thân thiện thầy trò để dẫn Ngọc làm quen với những mật thiết qua lại. “Mình cũng là thầy chớ bộ!”

Rời khỏi DMV, Cầm được cái bàng viết lấi xe trên tay, Ngọc sướng quá chừng. Trong khi đó, Toàn còn sướng hơn nữa. Bởi vì mai nay đây, anh ta sẽ có dịp thực hiện “kế hoạch” dạy lái xe thực hành cho Ngọc. Đoạn đường này thật gay go, nhưng cũng là mức ăn thua của Toàn. Còn Ngọc thì nghĩ khác lại: “Thây kệ thằng chả, mình chắp được cẳng rồi mình vù đi chỗ khác.” Hai bên đều có những tính toán riêng tư nên cả hai cùng sướng cho đìêu thầm kín của mình.

Không chần chờ lâu được nữa, cách một ngày sau đó, Toàn đi đổi ở đâu được chiếc xe Chevette nhỏ thay vào chiếc xe Oldsmobile của anh ta. Toàn bương bả chạy về nhà hối Ngọc chuẩn bị tập lái xe.

Toàn đưu Ngọc tới một parking vắng vẻ nàm trên đường Westminster. O đâykhời đáu cho Ngọc tập “nhấn ga đạp thắng.”
– Em phải tuyệt đối nghe lời anh, Toàn ra cái đìêu hớp hồn Ngọc trước.
Ngọc gật đâu. Nàng đang hồi hộp về môn học nhìêu rắc rối này. Toàn nhập đề ngay với hai cánh tay đói khát từ lâu:
– Em phải cầm tay lái như thế này. Vừa nói Toàn vừa kẹp vòng tay Ngọc lại. Tay Ngọc bọc vào vòng tay lái Tay Toàn cuốn tròn vào vòng tay Ngọc, như con rắn uốn quanh cành cây non. Toàn bóp bóp hai bàn tay nõn nà người đẹp:
– Em phải nắm thật nhẹ, dịu dàng cởi mở, đừng chặt quá khó đìêu khiển.

Gửi bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.